– Nguyên Thù thú huyết!
Tạ Thiên Thuận lập tức hô lên, lộ vẻ chấn động.
– Đúng đúng! Chính là cái tên đó!
Lâm Phi làm bộ cũng vừa nhớ ra, vui vẻ nói:
– Lão điên nói, cái đó là ông ấy lấy từ đệ tử ngoại môn tên là Phạm Hoa Quan tên tiểu tử ấy không biết trời cao đất dày, muốn so chiêu cùng với ông ấy, dùng đến nguyên phù thú huyết, kết quả bị lão điên giết, lão điên cảm thấy vật đó rất có ý nghĩa liền cầm về cho tôi chơi.
– Ông ta nói vật ấy tương đương tay lựu đạn của người luyện võ, không cần sức mạnh quá lớn thì đã có thể phát động uy lực rất mạnh, tôi lúc ấy cũng không hiểu, ông ấy liền biểu diễn cho tôi xem.
– Kết quả là sau khi da thú kia thiêu hủy, chỉ có quái thú màu tím xuất hiện, tôi lúc ấy vẫn chưa hiểu điều đó có ý nghĩa gì, bây giờ nghĩ lại cái đó đoán chừng là đường công kích nguyên khí.
Kỳ thực khi Lâm Phi nhắc đến ba chữ Phạm Hoa Quan bốn vị gia chủ đều đã lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Rất hiển nhiên đã từng là chỗ dựa của Hoa gia, bọn họ tất nhiên biết Phạm Hoa Quan nhưng đây tuyệt đối không phải là chuyện mà Lâm Phi có thể biết được, bởi vì lần trước Phạm Hoa Quan có người tiến vào trái đất, nếu không nhầm là một trăm năm về trước.
Hơn nữa nguyên thù thú huyết càng không phải tu sĩ trên trái đất có thể chế tạo, Tạ gia cũng có điển tịch ghi lại ngoài cảnh giới tu sĩ Quy Nguyên, thông qua da thú đặc thù chế tạo ra loại tin tức về nguyên phù này, Tạ Thiên Thuận bản thân căn bản cũng chưa thấy qua nguyên phù thật.
Tất cả những gì Lâm Phi miêu tả đều thật sự rõ ràng, đều là sự vật của nước khác trên tinh cầu, kể cả tông môn, đệ tử ngoại môn, nguyên phù thủ huyết, toàn bộ đều không có vấn đề, tất cả đều là những bí mật mà người ngoài không biết!
– Xem ra. . . ít nhất Long Ngũ tiền bối năm đó cũng đã đi qua tất cả tinh cầu chỗ ở của bổn tông chúng tôi!
Tạ Thiện Thuận đưa ra kết luận như vậy.
Những nhà khác cũng đều gật đầu, cái này nếu vẫn không tính là chứng cứ vậy thì chẳng có chứng cứ đáng để nói rồi!
Lâm Phi đến sự vật ở ngoài tinh cầu đều nói cho ngươi rồi, không thể nào Lâm Phi tự mình đi được, nhất định là Long Ngũ từng đi qua!
Tạ Doanh Doanh muốn phát điên rồi, chẳng lẽ điều mà Lâm Phi nói đều là sự thật? Việc này như thế nào mới tốt đây, nếu hắn thực sự có quan hệ mật thiết với Long Ngũ bọn chúng đâu còn có thể đối phó với Lâm Phi!
Nhưng mà không đúng, cô ta luôn cảm thấy trong lời nói của Lâm Phi có gì đó quái lạ nhưng lại tìm không ra lấy một điểm để đi vạch trần lời nói dối của gã đàn ông này.
Lâm Phi trong lòng cười đến sắp điên rồi nhưng nét mặt vẫn tỏ ra bình thản, bộ dạng không thể nhịn được.
– Dù sao tôi chỉ biết đến như vậy, các ông nếu còn không tin, tôi cũng hết cách.
– Mẹ nó, người chết chim hướng lên trời, các ông muốn đối phó tôi, đừng nói đến chuyện các ông có giết tôi hay không, đợi mấy năm nữa lão điên kia quay trở về mà không tìm thấy tối thì nhất định cũng sẽ có cách tìm ra ai là người làm chuyện này. Tốt xấu gì tôi cũng hiếu kính với lão ấy bao nhiêu là tạp chí.
Hắn vừa nói như vậy, tứ đại gia tộc sợ đến mức chân đều mềm nhũn, nếu không phải ngồi trên ghế dựa xem chừng bắp chân đều phải phát run.
Có thể không sợ sao, đây chính là diệt tộc! Mạo hiểm diệt cửu tộc đó!
– Ha ha, Lâm Phi tiểu huynh đệ, đừng nói nhảm nhí thế, chúng tôi từ đầu đến cuối đều không nói muốn hại cậu, chỉ là vì sinh kế đại nghiệp của gia tộc bất đắc dĩ mới ra hạ sách này, cậu có thể kiềm chế đừng ghi thù, Tạ Thiện Thuận tôi xin đại diện cho Tạ gia xin chịu tội với cậu. . .
Tạ Thiên Thuận cười híp mắt đứng dậy, xoay người lễ tiết nói xin lỗi, mặt mũi hiền lành đến cực điểm.
Vừa cầm lấy chén uống ngụm nước trà, Lâm Phi nghe hết những câu này thiếu chút nữa phun hết ra ngoài!
Được đấy chứ! Người của tứ đại gia tộc đều là tốt nghiệp học viện điện ảnh! Vừa mới sắc mặt âm trầm đáng sợ, lúc này cũng bắt đầu hô câu “tiểu huynh đệ” rồi!
– Hừ hừ, cao quá tôi với không nổi hơn nữa các ông đã nói muốn giết tôi là giết được, tôi đơn thương độc mã sao có thể kháng cự lại tứ đại gia tộc các ông chứ.
Lâm Phi nhấc hai chân vắt chéo, dáng vẻ điếc không sợ súng.
– Ẩy Lâm Phi, cậu đừng nóng giận, chúng tôi cũng là hết cách rồi, đều là chúng tôi không điều tra rõ ràng, bây giờ tốt rồi, nói rõ ràng chúng ta tự nhiên không dám làm khó cậu nữa, xin cậu bớt giận, Lục gia chúng tôi cũng muốn nói một câu không phải với cậu.
Lục Trường Minh mắt sáng quoắt chuyển động cũng cười nói vài câu.
Long Khi ha ha cười:
– Hai người các ông cũng quá không có cốt khí rồi, dù cho chúng ta nói câu xin lỗi với Lâm Phi cậu ấy cũng chưa chắc chịu tha thứ cho chúng ta, huống chi có liên quan với Long Ngũ là Lâm Phi lại không phải chúng ta, Tinh Thần Thạch không phải vẫn chưa có đầu mối sao.
– Đúng vậy, Long lão đại nói rất đúng.
Vương Chính vội vàng nghiêm trang nói:
– Hôm nay chúng ta đối với Lâm Phi như vậy cậu ấy nhất định ghi hận trong lòng, về sau nếu như Long Ngũ trở về liệu còn có đường sống cho chúng ta sao?
– Lão Vương, anh cũng đừng xuyên tạc lời của tôi.
Long Khi lập tức giải thích:
– Tôi chỉ nói là Tinh Thần Thạch này không có hi vọng, còn về Lâm Phi Long gia chúng tôi từ trước đến nay không có qua lại, cậu ấy phá hủy Long thần điện cùng thuộc hạ Hắc Long hội của bốn huynh đệ chúng tôi, chúng tôi cũng chẳng làm gì cậu ấy.
– Chúng tôi với Lâm Phi đều là quan hệ chung sống hòa bình, ông không cần tận lực bôi nhọ! Vương gia các người tự mình đắc tội với Lâm Phi, đừng có lôi chúng tôi xuống nước cùng!
-Long Lão đại! Ông. . . ông. . .
Vương Chính tức giận đến cổ cũng muốn phát nổ, cái lão này miệng lưỡi thay đổi biến thành cái gì đó thực tế là Lâm Phi!
Lâm Phi cười thầm trong lòng, bốn lão cẩu diễn trò cắn lại lẫn nhau, thực sự là kịch hay.
Có điều hắn đều không bận tâm, dựa theo suy đoán của hắn lúc hắn lại rút ra hai đinh tử bọn chúng muốn giết mình gần như là chuyện không thể xảy ra, bản thân hắn cần chỉ là thời gian để mạnh lên, đến lúc ấy lão điên cho dù không xuất hiện hắn cũng có thể giết sạch đám khốn khiếp này.
Đương nhiên hắn cũng sẽ không bỏ qua cơ hổi thổi gió châm ngòi, khoan thai nói:
– Kỳ thực các ông không cần quá khẩn trương, cũng không chắc lão điện sẽ trở lại? Cũng khó nói, các ông muốn giết tôi thì cứ giết đi, tôi cũng không phải là kẻ sợ chết.
Đám người tứ đại gia tộc trong lòng đang chửi ầm lên, mày nói thật là nhẹ nhõm! Mày là người độc thân, đối với chúng tao cả gia tộc từ trên xuống dưới dùng cả ngàn mạng người để tính toán, lại không sợ có chuyện, chỉ sợ ngộ nhỡ Long Ngũ trở về tìm mày, chúng tao làm sao gánh được chuyện này?
Người nghèo thường không sợ chết bởi vì không có gì có thể mất đi, người càng giàu có càng sợ chết bởi vì có quá nhiều thứ không nỡ từ bỏ.
Gia tộc cũng giống như vậy, càng là gia tộc lớn càng không cho phép nửa bước sơ xuất.
Bọn họ đương nhiên cũng cân nhắc, giết Lâm Phi sẽ xong hết mọi chuyện nhưng nếu như mười năm sau Long Ngũ đến tìm Lâm Phi, nếu như về sau vẫn không tìm được, giết chết gia tộc của bọn họ thì sao?
Đây tuyệt đối không phải là mối đe dọa mà bọn họ muốn gánh chịu.
Vì thế điều quan trọng nhất lúc này với bọn họ là hòa hoãn với Lâm Phi thậm chí muốn lôi kéo, thân cận với Lâm Phi để bảo vệ chính mình!
Những lúc thế này, đã không có ai nghĩ kỹ càng tất cả những gì Lâm Phi nói lúc trước là thật hay giả, bọn chúng đều đã tin rồi!
Những thay vào đó mỗi người đều đã chuẩn bị để lôi ra tất cả vốn liếng, tiến lại gần hơn quan hệ với Lâm Phi.
Chính bởi vì như vậy, mới có một màn Long Khi thay đổi biểu hiện ra sự tín nhiệm với Lâm Phi.
Vương Chính vô cùng xoắn xuýt, Vương gia đương nhiên cũng hi vọng giữ quan hệ tốt đẹp với Lâm Phi nhưng bọn họ và Lâm Phi đã có không ít mẫu thuẫn.
Hắn không khỏi âm thầm căm tức Vương Thiệu Hoa, đáng chết thật, sớm biết thằng này sẽ đem đến nhiều phiền toái như vậy năm đó không nên thu dưỡng nó, bây giờ muốn bỏ đi quan hệ một bên cũng khó khăn.
– Lâm Phi, cậu yên tâm, hôm nay bước ra khỏi cái cửa này, ai dám động thủ với cậu thì kẻ đó là kẻ địch của Tạ gia chúng tôi!
Tạ Thiên Thuận kêu lên như hồng chung, hắn đã nhận luồng nguyên khí truyền âm phía sau lưng từ lão tổ tông, điều tất yếu là phải đem tiêu trừ tất cả mâu thuẫn với Lâm Phi.
Lâm Phi mỉm cười nói:
– Về điều này, tôi chỉ là có chút tình cảm thầy trò với lão điên, có điều hảo tâm tôi cũng tâm lĩnh, nếu như không có chuyện gì tôi xin được đi trước.
– Doanh Doanh! Mau đi lên trước bật dù cho Lâm tiên sinh! Làm gì mà ngẩn ra thế!
Tạ Thiên Thuận vừa nghe thấy vội vã đứng dậy tiễn đưa hơn nữa răn dạy cháu gái mau chóng bật dù giống như một nha hoàn.
Bên ngoài vẫn còn mưa cũng không thể để khách quý dính mưa được.
Tạ Doanh Doanh cảm thấy phổi đều muốn nổ tung, mặc dù nói là không có chứng cứ chứng minh Lâm Phi nói dối nhưng gia gia cùng những người này cũng quá không có tự tôn gì rồi! Tin toàn bộ chuyện này rồi!
Chuyển biến thái độ, một đứa con gái như cô ta trong lòng thầm coi thường đám người bọn họ!
– Gia gia, hay là hỏi thêm nữa đi. . . Con cảm thấy có không ít hoài nghi. . .
– Im ngay!
Tạ Thiên Thuận trợn trừng mắt, sợ giữa lúc này Tạ Doanh Doanh quấy rầy đại kế lôi kéo của hắn làm Lâm Phi không vui, nổi giận mắng:
– Ngươi biết cái gì! Đây là lúc mà đàn bà con gái có thể nói chuyện sao? Mau đi lên phía trước bật dù!
Nói xong còn bồi lễ với Lâm Phi.
– Lâm Phi tiểu huynh đệ, đứa cháu gái của ta bị làm hư quen rồi, không hiểu chuyện, trước kia nếu nó đắc tội với cậu, xin cậu cho chuộc tội. Ta về sau để bố mẹ nó nghiêm khắc quản giáo.
Lâm Phi biểu lộ dáng vẻ đại lão gia, hài hước nháy mắt với Tạ Doanh Doanh.
– Ừ, thủy lôi linh thể mà, sủng ái một chút cũng là chuyện bình thường, chỉ là đừng quá chạy nhảy, cẩn thận chơi đùa với lửa.
Tạ Doanh Doanh oan ức đến muốn khóc, một cô gái như cô ta sao thế này, đám đàn ông này đều là đồ con lừa!