Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 524: Mãnh Thú Trong Ruộng Hoang


Lâm Phi thấy rõ ràng đây không phải mãng trùng mà là một chiêu liệp tưng bác thỏ cực kỳ đơn giản lại đặc biệt hiệu quả, không hề có động tác phức tạp dư thừa, lợi hại như chim ưng thoắt ẩn thoắt hiện, dùng tốc độ cực nhanh phong kín vị trí tránh né của hắn.

Có vẻ như hắn lập tức bị biến thành một con thỏ giữa đồng ruộng, không có đường trốn chỉ có thể chờ bị con ác điều này nuốt chửng.

Thậm chí người còn chưa tới thì một khí thế hùng bá thiên hạ, ngợp trời hám đất đập vào mặt khiến cho thần kinh hắn thiếu chút thì thất thủ!

Lâm Phi bất đắc dĩ thoáng đỡ đòn bằng hai tay, cánh tay trái bị đẩy mạnh về sau, cả cánh tay đều đau run lên, Lâm Phi hoảng hốt, cả người bị đánh bay ra ngoài!

Sau khi lộn ngược một vòng giữa không trung Lâm Phi vừa mới rơi xuống đất người đàn ông kia lại thi triển ra mãnh hổ hạ sơn, năm ngón tay co thành một trảo, nhảy tới giống như muốn trực tiếp ấn đầu hắn xuống dưới lòng đất!

Tuy rằng Lâm Phi ý thức được rằng tốc độ của tên này không thua Long Thiên Cương nhưng sức mạnh lại tàn bạo hơn!

Đây là lần đầu tiên Lâm Phi gặp phải một người có cơ thể có thể liều một trận với hắn, tuy nói lực phòng ngự không bằng nhưng cường độ quả thực phi nhân loại!

Chết tiệt!

Lâm Phi thầm mắng trong lòng, quay người giậm chân hóa giải chiêu này của gã, đồng thời bởi vì đùi phải không chống đỡ nổi ác bách khổng lồ, sau khi chui vào nước bùn liền bị cắm xuống bùn cứng dưới ruộng giống như bị đóng cọc!

Một nửa thân thể của Lâm Phi đều lún xuống ruộng, mắt thấy mình sẽ biến thành bao cát thịt tùy tiện bị gã đánh, hắn đâu chịu được, cái khó ló cái khôn thừa lúc đối phương cuồng loạn, một tay ôm lấy mắt cá chân gã, mạnh mẽ túm gã ngã xuống đất!

Lâm Phi lợi dụng kẽ hở này để thoát thân khỏi lòng đất, lùi lại vài chục bước.

Kẻ điên kia lại đuổi sát theo, phát ra tiếng gầm như thú rống, có vẻ như hắn đã bị Lâm Phi kích thích phát ra ý chí chiến đấu cường đại hơn, không còn ra chiêu cuồng loạn mà bắt đầu thi triển vô số cú đấm thẳng về phía Lâm Phi, những cú đấm thẳng này thực sự không có biến hóa, đường quyền rõ ràng nhưng lại ép Lâm Phi hít thở không nổi!

Lâm Phi cố gắng chống đỡ, chưa đầy mấy giây mà đã bị trúng bảy tám quyền, nếu là người bình thường sớm đã bị đánh cho thủng lỗ chỗ, thành đống thịt nát rồi.

Lâm Phi bỗng phát hiện ra không phải bản thân hắn phát lực thất thường mà là quyền pháp của người này kỳ thực vô tình lại hợp ý với võ đạo của chính hắn, có khí phách và uy nghiêm hiệu lệnh thiên hạ không ai dám không theo!

Quyền ảnh long trời lở đất này, quyền phong cũng có thể rạch mở da người, thấy máu là chết!

Hai mắt Lâm Phi bốc cháy vàng rực, tuy nhìn ra được đường quyền của hắn nhưng chỉ có thể chịu đánh, giống như kẻ địch lái máy bay oanh tạc còn mình lại cầm súng trường, cho dù có thể thấy rõ ràng quả bom kẻ địch ném xuống nhưng lại không thể chống cự được!

Lâm Phi cảm thấy thực sự kì lạ, chỉ đấm thẳng như thế, nhiều lắm lại có một cú đấm móc nhưng hắn lại chỉ có thể chịu đánh chứ không làm gì được!

Cao thủ, đúng là cao thủ! Cao thủ không nói lý!

Bởi vì quen tay hay việc, cao thủ thực sự dù dùng chiêu số bình thường nhưng điểm khác với võ giả bình thường chính là đúng dịp.

Về phần đúng dịp này mỗi người đều ngộ ra được những điểm riêng.

Nếu như dụng tâm thiên chuy bác luyện tài nghệ võ đạo, như vậy chiêu số bình thường cũng có thể từ từ hướng tới hoàn mỹ, không chê vào đâu được!

So với những động tác võ thuật phức tạp để bù lại công phu thiếu thốn, một vài chiêu thức truyền lưu thiên cổ người nào cũng biết kia kỳ thực càng thêm thực dụng và giá trị cần phải nghiên cứu kỹ càng, đó là tinh hoa bản chất nhất của võ học mà những người đi trước hóa phức tạp thành đơn giản mà có được.

Đây cũng là lý do vì sao rất nhiều cao nhân không thèm để ý chiêu thức, ở cùng cảnh giới, đánh nhau đơn giản là anh đánh tôi, tôi đánh anh, đánh thế nào cũng là đánh nhưng quan trọng là cách nghĩ, chiến thuật của người nào hoàn mỹ hơn.

Người đàn ông hắn không biết tên trước mặt này, vừa ra tay khiến Lâm Phi ý thức được đây tuyệt đối không phải quái vật không có tiếng tăm gì, công phu của gã đã trải qua trăm ngàn lần luyện tập tương đối nghiêm khắc mới có thể đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực.

Nếu như chỉ là chiêu thức thuần túy thì loại người này không thể đánh bại bởi vì võ đạo của gã đã áp đảo chiêu thức bản thân, trừ khi cảnh giới và lĩnh ngộ võ đạo của mình tốt hơn gã nếu không hắn dùng công phu gì đối phó với gã cũng đều khó có thể thắng được.

Lâm Phi cảm thấy bất đắc dĩ, hắn tự nhận không đấu lại người này ở chiêu thức, dù cho Long Thiên Cương thử lại, đoán chừng cũng chỉ có bị đánh.

Thân pháp của hắn tuy đã đến cảnh giới Bộ Bộ Sinh Liên, Tuyệt cảnh phùng sinh nhưng quyền pháp của người này căn bản bỏ qua thân pháp, ta phải trốn trước nếu không một khi đánh với gã thì vẫn phải đối mặt với đường quyền cứng rắn của gã.

Đương nhiên Lâm Phi không cho rằng mình chắc chắn thua trận.

Đã không cách nào thắng nổi tên này ở thời điểm ra tay, Lâm Phi đương nhiên lựa chọn cứng đối cứng dùng sức mạnh tuyệt đối để va chạm.

Trong thời gian ngắn tay phải Lâm Phi cũng thành trảo, lăng không một trảo, một luồng kinh phong đột nhiên ngưng kết, hình thành một đám cương phong vô hình, giữa hai tay Lâm Phi không rời đi.

Hắn thi triển chính là một trong những tuyệt học thiên chuy bách luyện của Thiếu Lâm cũng chính là một trong bảy mươi hai tuyệt kỹ chủ công Khương Tiểu Bạch, Long Trảo Thủ.

Chỉ có điều Khương Tiểu Bạch luyện Long Trảo Thủ chỉ có thể tính là mới nhập môn, chỉ biết mà thôi. Từ thời Đại pháp sư Minh Hoàng Năng dùng võ công này tung hoành thiên hạ, không ai có thể địch lại, nghe nói chính thức phát huy uy lực vốn có của môn công phu này cũng chính là Đấu Phật Thần Tướng hiện giờ là thiền sư Kim Tố.

Chỉ tiếc cho dù những cao tăng của Thiếu Lâm kia cũng không có cơ hội thấy Linh Tố thiền sư thi triển môn tuyệt học này bởi vì căn bản không có đối thủ nào đáng để lão sử dụng.

Lâm Phi đương nhiên cũng không thể sánh với Linh Tố hòa thượng, hắn chỉ là dựa vào thiên phú, luyện tới lúc này cũng được coi là có chút thành tựu nhưng đối mặt với đường quyền bá đạo của người này Lâm Phi thực sự nghĩ không ra trong thiên hạ này có loại công phu thứ hai có thể liều mạng với gã!

Trong lúc nhất thời Lâm Phi giống như nhập ma, liều chết không để ý tiến lên đánh túi bụi vào quyền của gã.

Liên tiếp ba quyền, xuyên thấu qua khe hở hai tay Lâm Phi, đánh thẳng vào ngực và bả vai trái của Lâm Phi, ngực Lâm Phi khí huyết sôi trào một hồi, cảm thấy xương sườn giống như vỡ nát nhưng hắn vẫn cắn chặt răng thi triển Bộ Ảnh Thức, hung hăng lột xuống một mảnh áo trước ngực nam tử này đồng thời để lại trên ngực gã dấu móng tay màu máu!

Gã kêu lên một tiếng đau đớn, khóe mắt muốn nứt ra như man thú, càng chiến càng hăng, lực lượng của nắm đấm lại tăng thêm vài phần, nối tiếp với Long Trảo Thủ trên không trung của Lâm Phi, khí lưu đánh ra ngoài nổ mạnh, giống như tiếng sấm không ngừng, cách hơn trăm mét cũng có thể nghe thấy chấn động!

Giờ phút này trong lòng Lâm Phi có một loại ý chí chống đỡ chiến ý bất khuất của hắn!

Đó là người nhà của hắn ở sau lưng hắn không xa!

Bây giờ họ muốn chạy trốn là điều không thể bởi vì với tốc độ của gã này, một khi gã chuyển mục tiêu muốn giết Lâm Đại Nguyên và Lâm Dao, Lâm Phi cảm thấy hắn không thể hoàn toàn ngăn chặn được gã.

Cho nên việc duy nhất mà Lâm Phi có thể làm đúng là đánh bại gã hoặc là đánh cho gã chạy đi! Đau nữa, đau đến chết cũng phải đánh!

Thậm chí hắn cũng không có tâm tư suy nghĩ tại sao đang êm đẹp đưa Lâm Dao về nhà lại gặp phải chuyện nguy hiểm này!

Trên thực tế Lâm Đại Nguyên và Lâm Dao nhìn lén bên ngoài từ khe hở hàng rào thép cũng thấy kinh hồn táng đảm, sợ hãi không thôi.

Họ căn bản không thấy rõ trong ruộng xảy ra chuyện gì chỉ nghe được tiếng hét điên cuồng của hai người cùng với tiếng va chạm nổ vang như sấm!

Cho dù chỉ nghe tiếng thôi họ cũng cảm thấy trái tim mình vỡ nát.

– Đại Nguyên, đấy. . . mày nói đây là cháu trai mày? Đấy là thằng cháu trai Lâm Phi đã mất tích của mày?

Bố vợ Lâm Đại Nguyên run giọng hỏi.

Lâm Đại Nguyên mặt mũi rầu rĩ, gật đầu nói:

– Đúng thế, học được một chút bản lĩnh nhưng năng lực càng lớn chuyện phải làm càng nhiều, con thực sự lo lắng thay cho nó.

– Anh ấy sẽ không sao. . . không sao đâu. . .

Lâm Dao ôm tay trước ngực, không ngừng lẩm bẩm cầu nguyện.

Đúng lúc này liền thấy trong ruộng hoang phát ra một luồng ánh sáng màu vàng rực rỡ, người đàn ông kia khôi ngô thể trạng lại cường tráng thêm, dáng người cao đến hơn hai mét, ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, hai mắt bắn ra ánh sáng màu vàng dã tính.

Bắp thịt trên tay gã cuồn cuộn nhô lên, gân xanh nổi lên, một quyền đánh về gáy Lâm Phi đồng thời bàn chân dưới ruộng trực tiếp bùng nổ, bùn đất bay lên, đất cứng phía dưới đều bị nứt ra hơn mười khe hở thật dài!

Luồng khí thế như quân lâm thiên hạ dung hợp trong một quyền này, nắm đấm chưa tới trước mặt tóc Lâm Phi đã thổi ngược về sau, da thịt trên mặt cũng kéo ngược phía sau, thân thể giống như bị quyền phong này đánh bay!

Lâm Phi chật vật không chịu nổi vừa muốn thi triển Bão Tàn Thức lui lại, lại phát hiện đây căn bản không phải quyền pháp thuần túy.

– Con bà nó. . . đánh cả buổi bây giờ mày mới nói cho tao biết mày có nguyên khí!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.