Hắn lập tức thi triển ra thân pháp độc môn, bóng người và đêm tối cùng cảnh vật xung quanh hòa làm một thể, miễn cưỡng tránh được một quyền uy lực nhất đánh trúng một đường thẳng.
Cũng khó trách Lâm Phi sao lại chửi ầm lên như vậy bởi vì từ lúc mới bắt đầu tên này đều không dùng nguyên khí, bởi vì tu vị của gã không thua kém Lâm Phi cho nên gã ẩn giấu rất giỏi, Lâm Phi cũng không thể thoáng cái là phát hiện ra ngay.
Tất nhiên Lâm Phi cũng đã chuẩn bị tâm lý, dù sao công phu mạnh mẽ như vậy nhất định tu vi sẽ không thấp, có nguyên khí cũng chẳng có gì lạ.
Có thể là bởi vì tên này trong trạng thái bùng nổ đến bản thân có thể làm được gì cũng quên mất rồi, nghĩ đến cái gì thì dùng cái ấy.
Nhưng khi vẫn chưa mắng xong tên này lại hợp hai quyền đánh tới, dễ như trở bàn tay cả mặt đất đều xuất hiện mười mấy kẻ đất nứt như những nhánh sông vậy!
Thêm vào đó, điều khiến cho Lâm Phi không ngờ tới là việc quyền gió này lại tạo thành một đợt sóng như sóng xung kích khí nóng, tuy hắn tránh được lực sát thương đánh thắng vào nhưng lại bị đợt sóng xung kích gọt ở bên trong khiến cho trọng tâm mất thăng bằng, lật người vài lần mới gỡ bỏ được sức mạnh này.
Người này rốt cuộc có lai lịch gì? Cuồng mãnh bá đạo như vậy, quyền lộ thiên hạ vô song Lâm Phi chưa bao giờ thấy qua!
Cái tên điên đó cứ coi như vùng thế giới này chính là lãnh địa của gã, ai ở chỗ này giương oai đều bị gã dùng một quyền đuổi giết!
Mấu chốt là gã vẫn đang đánh loạn lên chứ không ở trạng thái tỉnh táo có mưu kế tiến công.
Không để cho Lâm Phi ngẫm nghĩ, người đàn ông này lại lần nữa giẫm đôi chân nặng trịch như nổi trống, hướng về phía hắn mà vọt tới, những chỗ nắm đấm quét qua nguyên khí cương mãnh màu vàng sáng như con mãnh thú và dòng nước lũ khiến cho đất vỡ, đá đổ, tạo thành cuồng phong.
Lâm Phi bị luồng khí này trấn ép tới hít thở không thông, tu vi của bản thân so với gã còn thấp, công phu cũng luyện không đủ tinh thâm, dù sao tính đến tuổi tác ở đây cũng khó mà so sánh được.
Hắn dường như đối mặt với mười vạn dũng tướng hổ báo cáo chồn, chỉ cần không cần thận một chút thì sẽ bị giẫm đạp đến chết, bị nguyên khí của sức mạnh giống như thần tướng đấm cho thương tích đầy mình!
Lâm Phi biết rõ muốn khắc chế tên này chỉ có thi triển lên năng lực thôn phệ của chính mình nhưng tu vi của đối phương so với Long Thiên Cương chỉ mạnh chứ không yếu hơn, chính mình cưỡng ép thi triển thôn phệ chỉ sợ lại gậy ông đập lưng ông, một hơi không thể ăn nhiều như thế, ăn đến no chết!
Trong khi Lâm Phi còn đang do dự thì bỗng nghe thấy tiếng sụp xuống “U” !
Hai gian nhà dân kết cấu bê tông cốt thép lại bị nguyên khí của tên này làm cho liên lụy, nguyên nhân xa là vì mặt đất rạn nứt, sóng xung kích luân phiên tẩy lễ, trực tiếp gây chấn động!
Lâm Phi chợt nhớ gần chỗ đó còn có Lâm Đại Nguyên và Lâm Dạo nên không dám chần chừ, mặc kệ gã chết hay chưa chết, trước hết tiến lên ngăn cản gã tiếp tục phát ra nguyên khí mới được!
Trong huyết mạch sức mạnh thôn phệ trong lúc này đang lên đến cực điểm, Lâm Phi tung người lên không trung, nhẹ nhàng đáp mây như chim én bay lượn. Sau khi mượn trọng lực rơi xuống, hắn đoán được ra tên đó thi triển ra chiêu Lục Dương chương pháp của Phái Thiên Sơn thích hợp nhất, dương quan tam điệp!
Trong chưởng ảnh tung bay, hai tay của Lâm Phi đánh vào không trung, hóa thành vô số tàn ảnh nhưng gã đàn ông cuồng bạo này tuy thần trí mơ hồ nhưng vẫn nhìn thấu bản chất trong đó, một đấm đối chọi với lòng bàn tay của Lâm Phi!
Xoáy nước thôn phệ lập tức bắt đầu có phản ứng kịch liệt, một luồng nguyên khí mạnh mẽ như nước lũ bắt đầu không chút kiêng kị tuồn vào trong cơ thể của Lâm Phi!
Lâm Phi cảm thấy mỗi một đầu mạch máu đều đang đột ngột bị phình lên, máu chảy nhanh hơn, một vài kinh mạch nhỏ bởi vì nguyên khí hùng hồn bá đạo này trong khoảng khắc tiếp xúc liền lập tức nhói đau, thậm chí có dấu hiệu tổn hại!
Khoảng cách gần như vậy tung quyền chưởng, Lâm Phi thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông này, dưới cái khuôn mặt đầy râu quai nón kia thật ra là một khuôn mặt nghiêm nghị, Lâm Phi cảm thấy có chút ấn tượng, dường như đã từng gặp ở đâu đó nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra.
Trên thực tế hắn cũng không có thời gian nghĩ nhiều, sau khi gã đàn ông này phát hiện nguyên khí của chính mình bị hút mất, gã vô cùng tức giận, dùng sức mạnh còn lại tung quyền trái đầm hàm dưới của Lâm Phi!
Lâm Phi lại lần nữa đứng vững trước cú đấm Cầm Long Công, trong phút chốc, hai hướng tiếp cận, tốc độ hấp thu nguyên khí lại nhanh hơn nữa, cổ họng Lâm Phi ngòn ngọt, kinh mạch bị hao tổn, ọe thẳng ra ngụm máu tươi!
Trên gương mặt lúc đỏ lúc trắng, toàn thân giống như là bị nứt ra vậy, đau đớn vô cùng!
– A. . .
Lâm Phi gào thét, cưỡng ép không buông ra, dù có đem chính mình ra chống đỡ cũng tuyệt đối không thể buông gã ra vào lúc này để mặc gã tiếp tục tàn sát bừa bãi.
Ở phương xa đã nghe thấy có tiếng còi cảnh sát, cảnh sát khoan thai chậm rãi đến, chỉ e rằng khi thấy những người chết ở cửa thôn, bọn họ căn bản cũng không dám tùy tiện tiến đến như vậy.
Có điều, tiếng còi cảnh sát có vẻ như đã gây ra tác nhân quấy nhiễu khiến tên đàn ông vội vã quay đầu tháo chạy.
Gã vừa bị hút mất không ít nguyên khí, nguyên khí màu vàng đậm trên người biến nhạt dần đi rất nhiều nhưng cũng không ảnh hưởng đến thực lực tổng thể của gã, chỉ là giống như một đại lực sĩ thể lực bị tiêu hao đi khá nhiều, điều cần thiết chỉ là thời gian để khôi phục.
Lâm Phi rơi xuống mặt đất, liên tục ho ra những ngụm máu tươi, mặt không còn chút máu, cơ bắp không ngừng run rẩy.
Lâm Phi tuy rằng chưa đạt đến cực hạn của chính mình nhưng nếu tiếp tục đánh tiếp, hắn không cho là mình còn có nửa phần thắng, dù hút được lượng lớn nguyên khí thuần nguyên của gã này nhưng hắn nhất thời không có cách nào tiêu hóa hấp thu, cứ tiếp tục hút vào chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Có điều qua lần sử dụng thôn phệ này Lâm Phi phát hiện ra tu vi của mình lại có tiến bộ, nếu không có lẽ không thể chống đỡ lâu như vậy, lần hấp thu điên cuồng này chắc hẳn còn có thể tăng không ít tu vi cho hắn.
Mỗi một lần sử dụng thôn phệ kỳ thực đều mở rộng tổng lượng nguyên khí của bản thân, mỗi lần dùng hết khả năng có thể tiếp nhận lượng nguyên khí tăng hơn nữa, tích trữ đầy đủ rồi thì có thể trùng kích cánh cửa tu vị tiếp theo.
Tất nhiên điều đó đồng nghĩa với việc con đường sinh tử giằng xé nhau, nếu còn sống tu vi sẽ tăng vượt bậc nếu như thất bại sẽ bị nổ tung!
Lúc đó Lâm Phi không thể cân nhắc được nhiều, nếu như chỉ cần mang một mình Lâm Dao đi thì hắn đã dễ dàng thoát khỏi gã.
Nhưng đúng vào lúc này gã có vẻ như lại có hứng thú đối với cảnh sát, gã cúi thấp thở hổn hển ánh mắt nhìn về phía cửa thôn, một trận gió thổi vọt tới!
Lâm Phi sững sỡ, biết rằng gã lại muốn giết đám cảnh sát kia nhưng hắn đã bất lực để đi ngăn cản hơn nữa hắn phải mau chóng đưa cha con Lâm Nguyên rời đi.
Bất chấp trong cơ thể một lượng lớn nguyên khí đến từ bên ngoài vẫn đang tán loạn, Lâm Phi cắn răng vọt tới chỗ sân nhỏ mà những người già đang ở đấy.
– Bác! Dao Dao! Chúng ta mau đi thôi! Đám cảnh sát kia không ngăn nổi gã đâu, ngộ nhỡ lát nữa quay lại giết thì tất cả chúng ta đều phải chết!
Lâm Dao chạy đến, nhìn vết máu trên người và máu vương trên khóe miệng của Lâm Phi, bất chấp người hắn bẩn không chịu nổi, vuốt những chỗ vết thương trên người hắn, không ngừng hỏi han hắn thấy thế nào.
-Yên tâm đi, anh cần một chút thời gian thì có thể hồi phục rồi.
Lâm Phi để cho cô tỉnh táo.
Lâm Đại Nguyên nhìn bố mẹ vợ mình:
– Cha, mẹ, đã đến lúc này rồi hai người hãy đi cùng bọn con đi! Con không thể trơ mắt nhìn hai người đi được!
-Được rồi!
Ông lão cau mày nói:
– Tuy chúng ta là nông dân không có văn hóa gì nhưng trong tình huống hiện tại ta cũng biết nếu không phải có cháu trai anh ở đây, ta đã sớm chết rồi. Nhìn anh đi đứng bất tiện mà lại còn lo cho chúng ta, đây không phải là làm khó thêm cho cháu anh sao?
– Đại Nguyên, lúc A Hồng ra đi, đến một câu thôi mà anh cũng không chịu lừa nó, vợ chồng lão già này sẽ không tha thứ cho anh đâu. . . Nhưng anh cũng không cần nhận hết lỗi về mình. Đây là bản tính của anh rồi, anh thay đổi thì lại không còn là anh nữa! Sau này bất kể có như thế nào cũng đừng tới nơi này nữa!
Hốc mắt Lâm Đại Nguyên đỏ lên, nước mắt chực trào ra:
– Chuyện này. . . cha, cha. . . cha nói gì thế, muốn đi thì phải cùng đi!
Ông cụ không để ý tới lão, bước đến kéo tay của Lâm Dao nói:
– Cháu à, cháu giận thay cho mẹ cháu như thế ông bà ngoại rất mừng nhưng dù thế nào đi chăng nữa. . . đây cũng là cha ruột con, mặc dù nó có chỗ không đúng nhưng lúc nào nó đối tốt với cháu, cháu cũng không được quên, chuyện của đời trước cháu đừng lẫn lộn, hãy hiếu thuận với cha cháu.
Lâm Dao khóc không thành tiếng, đã đến lúc này rồi mà hai vị trưởng bối vẫn cố nói vài điều với cô, cô bỗng nhiên hận bản thân sao lại xúc động như vậy, hình như thảm kịch tối nay đều là sự tùy hứng của bản thân mang đến.
Lâm Đại Nguyên cắn răng, biết rõ ba mẹ vợ không muốn liên lụy tới họ, dù sao thanh niên trẻ trung khỏe mạnh cường tráng muốn chạy trốn đều bị giết rồi, vợ con bọn họ có chạy cũng chẳng ích gì.
Lão cũng không muốn trì hoãn thời gian nữa, quay đầu nói với Lâm Phi:
– Tiểu Phi, cháu hãy đưa Dao Dao đi, cháu mà đưa cả hai người đi thì chắc chắn sẽ không nhanh, hãy chú ý an toàn, đừng theo cái tên điên ấy dùng sức mạnh.
– Cha! Vậy còn cha?
Lâm Dao ngạc nhiên.
– Cha ở đây chờ! Con nghe lời! Đi với anh con đi!
Lâm Đại Nguyên nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Phi nghe xong da đầu tê dại, trong lòng hỏa khí không rõ từ đâu bốc lên! Tất cả là tại tên mãnh thú kia khiến cho người thân của mình sinh ly tử biệt.
Ngay cả bác và người em họ mà mình thương yêu nhất cũng đều không bảo vệ được bản thân còn đấu thế nào được với quân đoàn Luyện Ngục, tứ đại gia tộc chứ?
Thế này thì khác gì đồ bỏ đi!
Những tình cảm ấm áp kèm theo lời nói bi thương khiến cho Lâm Phi lòng như đao cắt, trong lúc nhất thời sự đau đớn trong cơ thể đều trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Từ cửa thôn truyền đến tiếng súng của cảnh sát nhưng nhiều hơn nữa là âm thanh kêu thảm thiết thê lương, quái vật kia đã bắt đầu giết hại cảnh sát.
Lâm Phi hít vào một hơi thật sâu, mặt âm trầm nói:
– Bác, bác đừng đi, cứ ở đây đợi, cháu đi làm thịt tên kia rồi sau đó sẽ từ từ lái xe đến đón mọi người trở về.
Nói xong Lâm Phi không để ý đến vẻ mặt ngơ ngác của mọi người đã nhảy ra khỏi cửa sân, chạy như điên về phía cổng thôn.
Hắn biết rõ chính là lúc này, trùng kích đinh tử thứ ba!