Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 544: Đại Diện Biểu Tình


Hôm nay người của các phái đã đến nơi này, tất nhiên đều đã sớm điều tra một số thông tin cho nên không cần Thanh Đằng đạo nhân nhiều lời, bọn chúng cũng biết nên làm thế nào.

Hơn mười luồng chân khí chảy qua hỗn loạn như cỏ hoa khoe màu đua sắc, từ bốn phương tám hướng hội tụ lại, nhằm thẳng vào Lâm Phi không có chút khách khí nào.

Phần lớn chân khí tiên thiên tinh thuần của cao thủ các phái hội tụ lại cũng có thực lực của chân khí hậu thiên đỉnh phong, cùng tụ lại từ suối mà thành sông, như hàng ngàn con trâu mộng, khí thế hừng hực.

Trong đại điện, vị trí của Lâm Phi đã trở thành mắt trận của cuồng phong, bồ đoàn và các loại nến trong phòng trong nháy mắt đều bị nghiền nát.

Đám cao tăng Thiếu Lâm mau chóng thi triển nội công pháp môn Thiếu Lâm, vạch ra một bức bình phong che chở trong phạm vi hình tròn để chân khí tỏa ra không hủy diệt bảo điện Đại Hùng.

Chân khí như sóng biển giận dữ, thú lớn múa vuốt muốn chém Lâm Phi thành muôn mảnh dễ như trở bàn tay!

Tĩnh Diệu sư thái vì tránh cho bị ngộ thương nên vội vàng rút trường kiếm của mình, phi thân nhảy về sau.

– Thanh Đảng lão đạo! Ông có ý gì? Hơn mười lão nhân cùng nhau đánh đánh một thằng nhóc hơn hai mươi tuổi? Thế này mà là quang minh chính đại, là việc nên làm gì?

Tĩnh Diệu sư thái thấy mọi người vây quanh tấn công Lâm Phi, một đám người cộng lại đều mấy ngàn tuổi, đúng là quá mất mặt. Nghĩ vậy bà liền tới nói giúp Lâm Phi.

Áo bào của Thanh Đằng đạo nhân bị gió thổi phồng lên, mắt xanh lập lòe, dùng bát quái kiếm trong tay phóng ra chân khí Thái cực:

– Tĩnh Diệu sư muội, hắn là nghiệp chướng ám giết đệ tử các phái chúng ta, ta vốn là người trong ma đạo, đối phó với kẻ như thế này cần gì phải để ý dùng thủ đoạn gì?

Lâm Phi đứng ở trong trận, toàn thân trên dưới không ngừng hấp thu lượng lớn chân khí, năng lượng cuồn cuộn không ngừng lại khiến cho hắn rất thoải mái, không khỏi cười to nói:

– Vốn dĩ các người không phải muốn nhốt ta lại mà là muốn giết ta?

– Hừ, Linh Tố thiền sư lề mề không chịu ra mặt rõ ràng là vì cho rằng ngươi sát nghiệt quá nặng, bảo chúng ta xử trí người ngay tại chỗ!

Lâm Phi có chút tiếc rẻ nói:

– Xem ra giết mười mấy người các ngươi, các ngươi vẫn không hiểu ra. . . ta đã dám giết người thì không sợ các ngươi ngày hôm nay đối với ta như vậy! Trước kia không sợ, bây giờ chuyện đó lại càng không quan trọng nữa!

Vừa dứt lời, Lâm Phi đã không còn ý định tiếp tục khống chế năng lực thôn phệ của mình nữa, một số sợi huyết mạch màu vàng đặc thù trong huyết mạch như bị đốt lên, hai con ngươi sáng hừng hực, cả người giống như là hóa thành vực sâu không đáy hấp thu chân khí tiên thiên của đám người này như hổi đó, gió cuốn mây tan!

Vừa lúc nãy đối phương phóng xuất ra bao nhiêu Lâm Phi liền “ăn” bấy nhiều nhưng bây giờ thì phải lần theo nguồn gốc từ trong đan điền trong cơ thể cao thủ các phái, ra sức kéo chân khí của bọn chúng ra!

Lâm Phi lấy một địch hơn mười người, chân đạp thất tinh, xu thế sao Bắc Đẩu tinh đấu, mười phần mãnh bá, từ trường vững như bàn thạch áp chế đám phàm phu tục tử căn bản không hiểu sức mạnh chư thiên tinh đấu.

Lâm Phi thậm chí hoàn toàn không cần tận lực thay đổi từ trường chư thiên chỉ cần sử dụng da lông một chút là đã phá hủy được phương vị trận hình của những người này khiến chúng thương tích đầy mình.

Cao thủ các phái trong nháy mắt liền cảm thấy chân khí trong đan điền mình không theo kiểm soát, dường như có một bàn tay vô hình rút hết chân khí trong cơ thể của bọn chúng ra!

Đây là sức mạnh tự nhiên đất trời, không thể chống cự, không thể ngăn cản!

Cảnh giới của bọn chúng kém Lâm Phi quá nhiều. Tuy Lâm Phi chỉ đạt tới Nhị trọng thiên trong cảnh giới Quy Nguyên nhưng cảnh giới đã vượt qua tiêu chuẩn bình thường, thậm chí các vương giả cũng chưa chắc giác ngộ được đến trình độ này của Lâm Phi.

Đây hẳn cũng là nguyên nhân mà hắn biết rõ tu vi của Linh Tố cao hơn hắn, lại không sợ Linh Tố, sự cao thấp trong nguyên khí tu vi tuy quan trọng nhưng cũng chỉ là “lượng” , còn cảnh giới tu vi của Lâm Phi mới chính là “chất” .

Mấy ngàn mấy vạn miếng đất pháo cộng lại cũng không kịp uy lực của viên đạn, mặc dù nói như vậy ví von có chút khoa trương nhưng chính là đạo lý này.

Bởi vì truyền thụ cho Lâm Phi chiêu đó là một người thần bí, cảnh giới của hắn thâm bất khả trắc, Lâm Phi giống như đứa bé đứng ở trên vai người lớn, thò tay có thể hái tinh thần.

Cao thủ các phái khóc ròng! Đây quả thực không phải đang đánh nhau cùng với người khác, làm gì có lý nào cứ bất động như thế mà đã hút hết toàn bộ công lực của bọn chúng?

Chân khí hơn mười người bọn chúng bị Lâm Phi hấp thu, như muối bỏ bể, không có chút hiệu quả nào!

Tên này rốt cuộc đã “ăn” vào bao nhiêu chân khí!

Chỉ một lúc sau đã có người không trụ nổi, lung lay như muốn gục xuống.

– Chết rồi! Đan điền của ta. . . sắp cạn rồi!

Chưởng môn Côn Lôn cố gắng đem rút quyền về nhưng không thể nhúc nhích được, mặt vàng như nến, môi tím ngắt, hắn đã sợ tới mức đã hồn bay phách tán.

– Sư huynh. . . Ta. . . Ta cũng sắp. . .

Một trưởng lão Võ Đang hai mắt lồi ra, nhe răng trợn mắt, tu vi của hắn không đủ để tiếp tục lâu như vậy, lúc này hắn đã cảm giác được tinh hoa của sinh mệnh đã bị Lâm Phi hấp thu, người gầy như que củi!

Tĩnh Diệu sứ thái ở bên cạnh thấy tình hình như vậy liền quát lên:

– Tiểu tử! Mau thu lại tà công này của ngươi! Ngươi muốn giết chết đám người bọn họ sao?

Lâm Phi nhếch miệng cười lạnh:

– Ta tới Thiếu lâm, tôn trọng nơi này vì đó là nơi Linh Tố thiền sư thanh tu, vốn không muốn tạo thành sát nghiệp nhưng đám người này ra vẻ đạo mạo, muốn hãm hại ta, chẳng lẽ chỉ có cho phép bọn chúng giết ta không cho phép ta được giết bọn chúng?

– Ngươi. . . người mau dừng tay! Ta sẽ bảo bọn họ rời khỏi nơi đây!

Tĩnh Diệu sư thái vội nói, bà rất muốn tung kiếm ngăn cản Lâm Phi.

Nhưng Lục Vũ Phỉ đứng bên cạnh vội vàng níu sư phụ lại, lắc đầu nói:

– Sư phụ đừng đi lên! Người cũng sẽ bị hút đấy!

Thấy mười mấy cao thủ các phái đã bị hút hết chân khí chỉ còn như mấy ông lão tuổi xế chiều, không còn chút thần thái nào, thậm chí có mấy người đã ngất đi, đám tăng nhân Thiếu Lâm cũng tiến thoái lưỡng nan, không biết có nên ra mặt ngăn cản hay không, bởi bọn họ cũng sợ bị Lâm Phi hút mất chân khí.

– A Di Đà Phật! Pháp như thế cố, chúng sinh nghiệp báo! Lâm thí chủ, khuyên người phải có lòng khoan dung!

Một tiếng Phật hiệu ở bên ngoài đại điện vang lên lúc này không biết từ nơi nào truyền đến, truyền vào tai của tất cả mọi người, đất trời man mác khiến tâm tình của tất cả mọi người đều trấn tĩnh lại!

– Là Linh Tố sư thúc!

Phương trượng Thiếu Lâm Khổ Bi đại sư vội vàng dẫn đầu đám cao tăng đệ tử quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu lên, miệng cung kính gọi to Phật hiệu.

Cao thủ các phái đều sắp muốn khóc chửi thề rồi, con lừa trọc này sớm không đến muộn không đến, bọn chúng đều mất nửa mạng rồi lão ta mới đến!

Nhưng những lời này không ai dám nói bởi vì chỉ nhìn một cách đơn thuần vị Linh Tố thiền sư này xuất ra một chiêu thì đủ cho bọn chúng thất kinh rồi!

Một đại thủ ấn hư ảo màu vàng, cao chừng bốn, năm mét, rộng ba, bốn mét, thanh thế như sấm rền, sau khi bí mật mang theo Phạm Âm trận, từ giữa không trung đằng xa mà ngưng tụ thành, bao phủ xuống hướng vào Lâm Phi ở bên trong bảo điện Đại Hùng.

– Đại lực Kim Cương chưởng!

Tĩnh Diệu sư thái nhận ra, đây là chưởng pháp cương mãnh tinh xảo thuần túy nhất Thiếu Lâm, mãnh hổ bên trong đại lực Kim Cương chưởng một chiêu đẩy núi nhưng cao tăng biết môn công phu này cũng không ít, chỉ là ai cũng chưa từng thấy qua như thế này, người vẫn chưa xuất hiện mà đã có thể thi triển tình huống!

Rất rõ ràng Linh Tố thiền sư đã đem môn chưởng pháp này tu luyện đến cấp độ hoàn toàn khác khiến cho ông ta có thể người đứng cách bên ngoài vài trăm mét cũng tung ra được Phật môn thủ ấn phá đá kinh thiên này!

Thủ ấn còn chưa tiến vào điện thì cũng đã mang theo hình phong mãnh liệt, thổi trúng không ít tăng nhân tu vi thấp khiến họ quỳ gối ở đó cũng không được ổn định lắm.

Lâm Phi với tư cách là trung tâm mắt gió bão, lúc này cũng không thể không ngừng công phu thốt phệ đối với đám người ấy, xoay người, tay trái đỡ lấy bàn tay lớn màu vàng óng.

Tuy người ngoài nhìn vào thấy thủ ấn này không thể đỡ được nhưng sự chênh lệch giữa tu vi của Lâm Phi và Linh Tố cũng có hạn, hơn nữa xét về mặt cảnh giới hắn còn chiếm ưu thế, Linh Tố ở khoảng cách xa như thế đẩy tới một chưởng, không ngờ là tặng cho hắn điểm tâm ngọt tráng miệng.

Kim Cương thủ ấn hóa thành nguyên khí màu vàng óng bị Lâm Phi lại lần nữa hấp thụ, giống như phần lớn chân khí vừa nãy, hóa thành năng lượng chảy tới biển lớn đan điền.

Mọi người trơ mắt nhìn xem cái chưởng mà không có cách đỡ được ấy lại bị Lâm Phi tiếp nhẹ nhàng như thế, ai nấy đều ngây ngốc không thể tin nổi vào mắt mình.

– Hắn. . . Hắn tiếp được một chưởng này của Linh Tố thiền sư?

Tĩnh Diệu sư thái còn tính toán rõ ràng, chớp mắt nói.

Tuy nghe được rằng Lâm Phi đã thắng Long Thiên Cương Viêm Long thần tướng nhưng không có đơn thuần mà cho rằng một tên tiểu tử hơn hai mươi tuổi có thể đấu được với Linh Tố thiền sư.

Màn này quả thực dọa cho bọn chúng một trận rồi.

Lục Vũ Phỉ thở phào nhẹ nhõm, biết rõ người đàn ông này không phải ra vẻ trấn định, hắn sớm đã biết thực lực của chính mình đã đủ trình độ để khiêu chiến với Linh Tố nhưng lại cảm thấy có chút tiếc nuối, nếu như Lâm Phi không cần bất cứ ai trợ giúp thì có thể toàn thân từ Thiếu Lâm mà ra, Lục gia bọn họ lại không có cách nào tri ân đối với hắn.

– Lâm Phi thí chủ mời lên núi Thượng Phong nhất tự.

Bên ngoài ngọn núi vài trăm mét, âm thanh của Linh Tố thiền sư giống như đi qua tai, chữ chữ âm vang, đủ lộ ra tư vị vững chắc.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.