Trong mắt Lâm Phi lộ nụ cười thâm ý, quay đầu nhìn lại tình hình lộn xộn trong đại điện và đám người các phái bị hắn đánh bại đang nhìn hắn với vẻ mặt sợ hãi, khẽ lắc đầu.
Giết bọn họ hay không đã không còn ý nghĩa, vì họ đã bị dao động linh hồn võ giả, từ nay về sau thấy Lâm Phi đều như chuột gặp mèo, căn bản chẳng có uy hiếp gì đáng nói.
Hơn nữa e là họ có muốn khôi phục công lực cũng phải tu dưỡng hơn một năm rưỡi, thậm chí còn không thể khôi phục lại công lực vốn có.
Không do dự nhiều chân Lâm Phi khẽ đẩy lên, thân ảnh lướt nhẹ như tơ liễu, nhảy lên giữa không trung mấy cái đã rời khỏi bảo điện Đại Hùng tiến vào khu rừng phía Tây Thiếu Lâm.
Trên thực tế thiền sư Linh Tố không dùng hết sức ẩn nấp, Lâm Phi muốn tìm được vị trí của lão cũng không khó.
Trên đỉnh núi xanh biếc đẹp đẽ, một đình cỏ khô, đơn sơ mà an nhàn tọa lạc nơi đó, xung quanh đều là vách núi dốc đứng, người thường căn bản không thể nào xây dựng nó ở đây, hẳn là những đệ tử có khinh công tuyệt vời của Thiếu Lâm đã xây chỗ dưỡng tâm cho thiền sư Linh Tố.
Vách đá dựng đứng cao vài trăm mét, thân ảnh của Lâm Phi như vượn lướt qua, chỉ trong nháy mắt thả người đạp nhẹ vài cái, đã lên đến đỉnh núi.
Dưới đình cỏ một bình trà xanh tỏa ra hương thơm nhè nhẹ như vừa mới pha bằng nước suối thượng đẳng trong khe núi.
Một tăng nhân trẻ trung tuấn lãng mặc tăng bào thanh lịch vàng nhạt đang ngồi trên ghế đá kia, bình tĩnh chờ Lâm Phi đến.
Lâm Phi thoáng sững sốt, hắn chưa từng gặp Linh Tố, cũng chưa từng xem ghi chép về tướng mạo của thiền sư Linh Tố nhưng cảnh tượng trước mắt quả thực khiến hắn hơi bất ngờ.
– Lâm thí chủ, đến nhấm nháp trà Mao Tiêm của Tây Sơn này, có lẽ hợp khẩu vị của cậu đấy.
Linh Tố mặt mũi hiền lành nói.
– Khô mộc bồng xuân, cải lão hoàn đồng, không ngờ tu vi đại sư tinh thâm, đã đến được mức này rồi?
Lâm Phi cười tủm tỉm ngồi xuống, mặt đối mặt Linh Tố.
Linh Tố dùng một luồng nguyên khí nhẹ nhàng nâng chén trà sứ xanh đã pha xong lên, chầm chậm di chuyển đến trước mặt Lâm Phi, không hề để rơi vãi nửa giọt nước, khả năng khống chế nguyên khí của hắn còn cao hơn Long Thiên Cương một bậc.
Lâm Phi đưa tay ra nhận, nhấp thử một ngụm, không khỏi tán thưởng nói:
– Đúng là trà ngon, trong vị đắng chát có mùi thơm ngát, dư vị kéo dài, đúng là Mao Tiêm hạng nhất.
– Mấy cây trà này do bần tăng trồng hơn trăm năm, nhận tinh hoa mưa gió của trời đất, uống tiên khí mây mù giữa núi, trong thiên hạ số lượng không vượt quá một bàn tay.
Linh Tố duỗi tay, cười nói.
– Hả? Vinh hạnh vậy, dám hỏi đã có người khác nếm qua chưa, có bao nhiêu người?
Lâm Phi rất tò mò.
– Người đầu tiên đương nhiên là hai vị sư tôn của bần tăng. Sau đó là bạn thân của bần tăng – Thiên Sơn Huyền Không Đạo Nhân còn có thêm một vị cao nhân tiền bối. Trong mấy chục năm qua mới chỉ có một mình Lâm thí chủ.
Linh Tố từ tốn nói.
Lâm Phi nheo mắt, không ngờ Thiên Sơn Huyền Không Đạo Nhân vốn là bạn thân của Linh Tố, không biết cao nhân tiền bối kia là ai, có thể khiến Linh Tố gọi là “cao nhân” vậy chắc chắn là cao thủ cao thủ cao cao thủ.
– Thiền sư đối xử với tôi tử tế như vậy lại bảo tôi gánh trên lưng nghiệp lực nhân quả, thật không giống với người xuất gia.
Lâm Phi uống xong chén của mình rồi nói ra suy nghĩ trong đầu, rồi lại tự rót thêm một chén uống cạn.
Linh Tố ngẩng đầu nói:
– Sao lại nói vậy?
Lâm Phi cười lắc đầu:
– Người ngay không bàn tán sau lưng. Từ lúc đầu thiền sư đã để tôi lên đây tức là có ý đồ khác, dù không biết vì nguyên nhân gì nhưng lời hẹn ba tháng trước đơn giản chỉ là một lớp vỏ ngụy trang, chỉ để mài mòn nhuệ khí của các phía, để thong thả suy tính thôi.
– Vì cái gọi là một tiếng trống làm hăng hái tinh thần, tái nhi suy, tái nhi kiệt. . . Thiền sư ông hiểu rõ, nếu ở đầu sóng ngọn gió, tôi và các phái đánh nhau, tất cả đều chết thảm, đợi mọi người bình tĩnh lại có thể khống chế thương vong, đúng là tấm lòng từ bi.
– Sau đó sẽ đích thân đến nhà tôi ở Lâm An, tức hóa duyên đưa tin, lấy một cái cớ vụng về gọi tôi tới đây, đơn giản là để nói với tôi ông không có ác ý, chứng minh suy đoán của tôi trước đó.
– Hôm nay, để tôi lên núi, thiền sư trì hoãn không ra tay, ngồi nhìn tôi thu phục các bang phái. Đại Lực Kim Cương Chưởng ban nãy nhìn thì hung mãnh bá đạo nhưng cũng để người ngoài nhìn thấy động tĩnh, tôi còn không biết tu vi của thiền sư sao?
– Một chưởng đó nếu thực sự ra tay, toàn bộ bảo điện Đại Hùng đều không giữ được, sao có thể bị tôi hấp thụ dễ dàng chứ? Không phải thiền sư cố ý lựa những kẻ kia thì còn thế nào nữa?
Lâm Phi nói xong, bản thân cũng cảm thấy tên hoa thường này thật giảo hoạt lại còn pha trà cho mình, thế là hắn uống hết ba chén.
Kỳ thực hắn vừa đến Thiếu Lâm không thấy Linh Tố xuất hiện, cơ bản đã đoán được tình hình đại khái, Linh Tố này cố ý kêu hắn đánh lui người các phái, cho bọn họ chịu chút cực khổ. Nếu không hoàn toàn không có cơ hội để hắn và người các phái động thủ trước.
Sau khi Linh Tố nghe xong, chậm rãi đứng dậy, tay gảy chuỗi hạt, cười cười không nói nhìn vé phía ха ха.
Mấy ngọn núi quạnh quẽ kia, quanh co khúc khuỷu, vì đang mùa đông giá rét nên nhiều nơi đã bị tuyết trắng che phủ.
Sau một hồi Linh Tố mới lên tiếng:
– Lâm thí chủ cho rằng, bần tăng tu phật tính hay tu võ đạo?
– Thiền sư không phải từ trước đến nay nhờ Phật võ song tu mà xưng hùng hậu thế sao?
Lâm Phi nhướng mày.
Linh Tố lắc đầu:
– Không phải, bần tăng ở tuổi xây dựng sự nghiệp từng cho rằng có thể Phật võ song tu, đăng đường nhập thất, có được bản lĩnh thần thông. Nhưng mấy chục năm qua, được cao nhân chỉ điểm, bần tăng ý thức được tâm không thể dùng được hai thứ, tinh thông một thứ mới có thể đạt được định phong.
– Hả? Xem ra thiền sư Linh Tố từ bỏ Phật tu, chuyên tâm với võ đạo hơn chục năm nay?
Lâm Phi cảm thấy hiếm có, e là người ngoài đều không biết chuyện này, cũng khó trách tu vi của lão lại tinh thâm như vậy.
Mấu chốt là lão nói có cao nhân chỉ điểm cho lão? Thiên hạ này, còn ai có thể chỉ điểm cho Linh Tố? Chẳng lẽ là một trong tứ đại vương gia?
– Đúng vậy?
Thiền sư Linh Tố nói:
– Bần tăng khổ tu thiền pháp đương nhiên không thể dính líu đến ân oán cổ võ giới trần thế, phải thanh tâm quả dục, làm bạn với thanh đăng cổ Phật. Nhưng đã nhập thế tục, bị hồng trần chi nhiễu dĩ nhiên cũng không cách nào khác là trốn tránh khỏi những chuyện linh tinh thế tục. . .
– Các đại môn phái mấy chục năm qua hiếm có nhân tài, đa phần đều là những thế hệ đục nước béo co, làm hỏng thanh danh tổ tông các phái không nói, còn tranh đấu gay gắt quên mất tâm luyện võ ban đầu, thậm chí còn cùng các thế lực thế tục làm chuyện xấu xa.
Lâm Phi dở khóc dở cười, hòa thượng này nói cả nửa ngày là vì bản thân lão “không thuận mắt” với đám đồ tử đồ tôn và đám vãn bối các phái ở bên ngoài làm loạn, không chịu luyện công đàng hoàng.
Có thể do bản thân lão vì thân phận cao quý không tiện đích thân ra tay, vì vậy phải mượn tay Lâm Phi để chỉnh đốn đám đệ tử đương đại của các phái.
Kể ra cũng buồn cười, cái chiêu “mượn dao giết người” vụng về này đã gài bẫy được đám người các phái lớn, bọn chúng còn mở to mắt trông mong thiền sư Linh Tố làm chỗ dựa cho chúng, ai ngờ bọn chúng sớm đã làm phiền Linh Tố, Linh Tố còn muốn dạy cho chúng một bài học!
Nhưng cuối cùng Linh Tố vẫn tốt bụng, hôm nay đám người bọn chúng bị một vãn bối như Lâm Phi đánh cho rụng răng xuống đất, sau này dĩ nhiên sẽ không tiện ra vẻ ta đây khắp nơi mà phải tranh thủ thời gian luyện công mới đúng.
– Khó trách thiền sư lại muốn tôi ra tay, lại không để tôi làm ảnh hưởng tính mạng bọn họ, hóa ra là khiển trách bọn họ.
Lâm Phi cười lắc đầu, đột nhiên cảm thấy hòa thượng này cũng khá buồn cười.
Lúc này Linh Tố xoay người, cũng không để ý Lâm Phi nhìn nhận thế nào về lão, cười thân thiện nói:
– Đây chỉ là điều thứ nhất, bần tăng mời Lâm thí chủ lên núi kì thực còn có một việc riêng.
– Việc riêng?
Lâm Phi nhíu mày, mình liên quan gì đến Linh Tố chứ?
– Đúng vậy.
Linh Tố chắp tay trước ngực, hành Phật lễ nói:
– Xin hỏi Lâm thí chủ, lệnh sư Long Ngũ tiền bối giờ đang ở đâu?
Lâm Phi ngạc nhiên, suýt chút nữa phun hết nước trà trong miệng ra ngoài, hòa thượng này, lão cũng đang tìm lão điên? Lẽ nào lão cũng muốn Tinh Thần Thạch? Không phải chứ, năm trăm năm trước Long Ngũ và bốn gia tộc lớn đại chiến Linh Tố có lẽ vẫn là một tiểu hòa thượng, sao có thể cùng xuất hiện với Long Ngũ?
Lâm Phi không khỏi nghi ngờ nói:
– Thiền sư tìm ông ấy có chuyện gì?
Linh Tố có vẻ hơi tiếc nuối, khổ sở nói:
– Ba mươi năm trước từng may mắn được gặp tiền bối Long Ngũ, chỉ tiếc là lúc đầu không biết lai lịch kỳ danh, may được ông ấy chỉ điểm một chiêu. . . Không biết thế nào sau ba mươi năm trôi qua cho đến giờ vẫn chưa lĩnh ngộ được tinh túy của chiêu này, mà tìm khắp thiên hạ cũng khó được gặp lại tiền bối. . .
– May mà Lâm thí chủ đột nhiên xuất hiện, tiểu đồ Bát Giới cho biết Lâm thí chủ có đủ loại kỳ công dị pháp liền suy đoán Lâm thì chỉ có quan hệ với tiền bối Long Ngũ. Hôm nay quả nhiên được nghiệm chứng, suy đoán của bần tăng lúc trước không hề sai.
Trong lòng Lâm Phi hơi hồi hộp, chợt nói:
– Ông mới nói, uống trà của ông lại là cao nhân chỉ điểm ông, chính là lão điên sao?