Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 546: Cắt Bánh Bao


– Lão. . . lão điên?

Dĩ nhiên Linh Tố cũng do quá bất ngờ, chứ thật sự không dám dùng cách xưng hô này nhưng cũng lập tức gật đầu:

– Có lẽ không sai đâu, ngoài tiền bối Long Ngũ, trên đời này e là không tìm thấy người thứ hai. . .

Lâm Phi toát mồ hôi toàn thân, hóa ra hòa thượng này tìm lão điên là muốn lãnh giảo võ đạo, không phải tham Tinh Thần Thạch như tứ đại gia tộc.

Tuy nhiên nghĩ lại cũng chẳng có gì kỳ lạ, Linh Tố quanh năm bế quan, đã mấy năm trời không có động tĩnh chỉ chuyên cần tu luyện, tìm hiểu cảnh giới võ đạo, đúng là kẻ si mê võ học của Phật môn.

Đối với lão mà nói có lẽ điều bất đắc dĩ nhất là có quá ít người trong thiên hạ có thể thực sự trao đổi luận bàn với lão, còn người có thể chỉ điểm cho lão thì gần như không có!

Không dễ dàng gì xuất hiện một Long Ngũ để lão thấy một cao nhận tiền bối hoàn toàn thâm bất khả trắc nhưng sau khi chỉ điểm cho lão một chiều, liền vô tung vô ảnh, lão đã khổ thiền ba mươi năm vẫn không hiểu được yếu lĩnh, đương nhiên trong lòng như lửa đốt.

Nếu đổi lại là Lâm Phi chắc hẳn ngay cả ba tháng cũng không chờ được, phải chạy đi hỏi cho rõ ràng rồi tính sau.

– Thiền sư, thật sự không dám giấu gì ông, tôi cũng muốn biết lão điên đó đang ở đâu, tôi cũng đang tìm lão nhưng lão đã hẹn với tôi, tu vi của tôi đạt đến bình cảnh lão sẽ đến tìm tôi, chứ không nói thời gian cụ thể.

– Cho nên, ông đến hỏi tôi, tôi cũng lực bất tòng tâm.

Lâm Phi lấy lý do thoái thác, dĩ nhiên là phải phù hợp với những gì đã nói với tứ đại gia tộc, chỉ cần một chút sơ suất cũng có thể khiến người của tứ đại gia tộc tìm được.

Trong đôi mắt Linh Tố dĩ nhiên toát lên tia tiếc nuối nhưng kết quả này, thật ra lão cũng đã đoán trước.

– A Di Đà Phật, loại cơ duyên này có thể ngộ không thể cầu, bần tăng hiệu sinh tiễn diễm, Lâm thí chủ tuổi còn trẻ có thể kế thừa tuyệt đại cao nhân như vậy.

Linh Tố nói từ tận đáy lòng.

Lâm Phi nghe xong hơi ngượng ngùng, thầm nghĩ học chút công phu này cũng không dễ dàng gì, lén la lén lút trộm sách tiểu sắc từ quầy sách báo, đâu phải việc hòa thượng ông có thể làm được!

– Thiền sư, dám hỏi năm đó lão điên đã chỉ chiếu gì mà có thể khiến thiên tài võ đạo như thiền sư ba mươi năm vẫn chưa thể khám phá được?

Lâm Phi thật sự hiếu kỳ, dù là chiêu thức phức tạp thể nào cũng không thể ba mươi năm không chút tiến triển chứ.

Linh Tố lại rất tự nhiên nói:

– Đây chính là dụng ý mà bần tăng mời Lâm thí chủ đến Thiếu Lâm, bần tăng sớm muốn mời Lâm thí chủ đến quan sát chiêu này, chiêu này chỉ ở Thiếu Lâm mới có thể quan sát nên phải phiền thí chủ đích thân đến đây.

– Chỉ đến Thiếu Lâm mới có thể quan sát?

Lâm Phi hơi khó hiểu, võ công này còn chia địa điểm thi triển sao?

Linh Tố thần bí khó lường khẽ mỉm cười gật đầu chỉ về ngọn núi phía tây:

– Ngoài ba dặm, chính là nơi bần tăng thanh tu, kính mời Lâm thí chủ theo bần tăng đi về phía trước.

– Đại sư dẫn đường.

Lâm Phi càng cảm thấy hứng thú, đưa tay ra mời.

Linh Tố tung người lên nhảy, như cá nhảy trong nước, cả người nhẹ nhàng như sợi lông rơi xuống cánh rừng bạt ngàn bên dưới nách núi, vô cùng khoan thai tiêu sái, quả là có phong phạm của cao nhân thế ngoại.

Lông mày Lâm Phi cau lại, khóe miệng nở nụ cười bất đắc dĩ, hòa thượng này nhìn như thi triển khinh công bình thường nhưng thực ra đã dung hợp thân pháp “Nhất Độ vi giang” không truyền ra ngoài của Thiếu Lâm.

Thân pháp khinh công này do Đạt Ma Sư Tổ sáng chế, yêu cầu nghiêm khắc, không phải người có cảnh giới Tiên thiên căn bản ngay cả nhấc chân khí đầu tiên cũng không thể làm được, chứ đừng nói là dùng chân khí nâng cơ thể mình, cưỡi gió phá sóng.

Cao thủ bình thường cũng có thể thi triển loại thân pháp khinh công xuyên mây như én bay, như chuồn chuồn đạp nước ba bước, đó chẳng qua chỉ là công phu cấp trung thấp sau khi đơn giản hóa thân pháp Nhất Vi Độ Giang, so với nguyên bản chính tông vẫn còn kém xa.

Ngón công phu này của thiền sư Linh Tố, đã dung hợp lĩnh ngộ võ công của lão, trong khinh linh còn mang theo tôn nghiêm mạnh mẽ, khí thế như cầu vồng, tốc độ cực nhanh.

Đây không phải “dẫn đường” đơn giản mà đang thăm dò công phu của Lâm Phi, có tư cách để cùng lão thật sự luận bàn tu hành võ đạo không.

Nếu Lâm Phi ngay cả việc đuổi theo lão cũng không kịp hoặc bị bỏ quá xa, vậy thì có thể lão sẽ chẳng có mấy hứng thú với Lâm Phi nữa.

Cũng may Lâm Phi cái khác chẳng ra gì nhưng lĩnh ngộ thân pháp lại được lão điên dốc sức truyền thụ, dù nói chỉ học được một hai phần mười của Long Ngũ nhưng cũng đã nhập thân với tự nhiên vạn vật, vô dùng diệu dụng rồi.

Lâm Phi nhắm hai mắt lại, phi thân lên, rơi xuống vách núi, sau một khắc thân ảnh Lâm Phi đã “biến mất” !

Giữa cây cối, giữa bụi cỏ, giữa núi đá, Lâm Phi như hóa thành phong quang đẹp đẽ giữa núi rừng, khi nhảy lên đỉnh núi cao, khi rơi xuống khe núi, chỗ nào cũng là thân ảnh của hắn.

Trên thực tế tốc độ di chuyển của hai người lúc này, mắt người thường không thể nào nắm bắt được, nhanh như gió táp, nhật ảnh phiêu du.

Thiền sư Linh Tố dù di chuyển cực nhanh nhưng cũng luôn chú ý đến hành động của Lâm Phi, lão cố tình muốn thử đệ tử do tiền bối Long Ngũ lựa chọn rốt cuộc có chỗ nào lợi hại.

Trong mắt lão mặc dù Lâm Phi có bản lĩnh “thôn phệ” kỳ quái nhưng bản lĩnh này đối phó với cấp bậc cùng cấp thực sự, thậm chí là cao thủ cấp bậc cao hơn gần như không có hiệu quả.

Võ giả chân chính còn phải xem ngộ tính, cảnh giới, bản tâm, tinh khí thần mới có thể đánh giá đúng.

Khinh công, trong mắt người ngoài chỉ là thân pháp dùng để bỏ chạy bảo vệ tính mạng nhưng nếu đều là võ giả, khinh công của mỗi người, dù luyện chung một loại nhưng do đặc tính của bản thân, sẽ phác họa đơn giản nhất một võ giả.

Cho nên Linh Tố muốn xem thử tu vị khinh công của Lâm Phi đến trình độ nào.

Nhưng khi Lâm Phi chính thức bật người dậy, khi hắn đuổi theo Linh Tố quả thật có chút kinh ngạc.

Nhãn lực vô cùng của lão, thoáng cái đã nhìn thấy thân pháp của Lâm Phi không phải pháp môn khinh công của bất kỳ môn phái nào trên đời, thậm chí là tiền vô cổ nhân, kiến sở vị kiến!

Phương pháp không ngừng biến mất và xuất hiện của Lâm Phi, nhàn nhã thoải mái đuổi theo lão, khi thì hòa thành một thể với rừng cây khi thì xuất hiện đột ngột giữa thạch lâm, phiêu dạt giữa trời, quả thực rất tùy ý!

Trong nháy mắt khi Linh Tố còn chưa kịp hiểu rõ tình hình, Lâm Phi đã sánh vai cùng lão!

Tuy nói Linh Tố cũng không xuất toàn lực nhưng với thân pháp khinh công, Linh Tố biết mình thật sự không giống Lâm Phi!

Lúc trước khi Lâm Phi vừa mới lĩnh ngộ thân pháp này, Long Thiên Cương cũng khó bắt được hắn, hiện tại cảnh giới Lâm Phi đã nâng cao, cảm thông tinh thần, liên hệ vạn vật thiên địa với hắn càng thêm mật thiết, thân pháp của hắn dĩ nhiên cũng càng xuất trần thoát tục.

Trong lòng hai người dù suy nghĩ có nhiều thay đổi nhưng từ lúc rời khỏi đình cỏ, đến bãi cỏ xanh giữa núi rừng phía Tây chẳng qua chỉ mất một chút thời gian.

Sau khi Linh Tố định thân trên tảng đá bên bờ suối, có chút tôn trọng hành lễ với Lâm Phi,

– A Di Đà Phật, Lâm thí chủ tuổi còn trẻ cảnh giới lại cao hơn bần tăng nhiều, không hổ là cao đồ danh sư.

Lâm Phi tùy ý cười, trong lòng thầm mắng lão già điên kia chẳng biết biến đâu mất, còn gây chuyện làm phiền mình phải chùi đít, mình có thể sống đến giờ phần lớn là nhờ kẻ thần bí kia, chẳng hề liên quan gì đến lão điên.

– Thiền sư quá khen, đã đến nơi này, không biết chiêu kia là như thế nào?

Lâm Phi khiêm tốn.

Linh Tố đưa tay chỉ về phía Tây Bắc:

– Thí chủ, mời nhìn hạp cốc kia.

Lâm Phi quay đầu lại nhìn, kỳ thực khi vừa đáp xuống hắn đã chú ý, dòng suối nơi này thực ra là từ hạp cốc phía Tây Bắc chảy tới.

Hạp cốc này ở giữa hai ngọn núi, hai bên là vách núi, độ cao ngàn thước, hạp cốc kéo dài, chừng hai ba trăm mét nhưng cả hợp cốc không rộng lắm, chừng ba bốn mét, đủ hai ba người đi song song.

– Thí chủ, có thể nhìn thấy cái gì?

Linh Tố cười mỉm hỏi.

Lâm Phi nheo mắt, hắn cẩn thận quét qua hai bên đá của hạp cốc, cùng với vài hoa văn địa chất đứt đoạn, dần dần trong mắt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.

– Cái. . . cái hạp cốc này. . . là sao?

Lâm Phi sợ hãi giật mình, lớn tiếng nói:

– Đại sư, không phải ông định nói hạp cốc này là do một chiêu của lão điên đánh ra chứ?

– Đúng vậy.

Linh Tố gật đầu khẳng định chắc chắn.

Lâm Phi không khỏi có chút thất thần, một chiêu bổ ra một ngọn núi? Hơn nữa không phải điên cuồng công kích, không phải công kích phá hoại bằng mọi thủ đoạn mà là tạo ra một hạp cốc có tính mục đích!

Nếu có người có thể đánh xuyên ngọn núi hoặc san bằng đỉnh núi thành bình địa, Lâm Phi cảm thấy cũng chẳng có gì ghê gớm nhưng người muốn cắt một ngọn núi từ đỉnh đến chân núi, đây hoàn toàn không phải là một đẳng cấp bình thường!

Chỉ đơn giản mặt cắt ngang này, đã có trên trăm đỉnh núi, không cần nhắc tới, tốc độ nhanh đến mức núi không thể sập xuống, tất cả đều đã được giữ lại hoàn chỉnh, chỉ có một hạp cốc chính giữa, tất cả đất đá đều được bổ sạch sẽ!

Dường như, ngọn núi dưới bàn tay của Long Ngũ đã trở thành một cái bánh bao, muốn cắt là cắt!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.