Chạng vạng tối, gió lạnh vù vù rít qua khe cửa sổ, trong phòng đang bật điều hòa sưởi ấm.
Trường tiểu học Thanh Sơn, trong văn phòng tổ ngữ văn, phần lớn giáo viên đã ra về, dù sao phải khoảng một tuần nữa kết quả cuộc thi mới được công bố. Các thầy cô giáo sẽ có mấy ngày thảnh thơi, tự thưởng cho bản thân mình.
Chỉ có Thiên Diện đang ngồi ở ghế của mình, nhìn một tờ bài thi đang cầm trên tay, duy trì trầm mặc.
Đây là một bài thi và điểm số không hề bất ngờ. Lớp cũng là lớp thấp nhất, đạt được bốn mươi lăm điểm, bài thi đó là của Du Tiểu Phong bị thiểu năng ở lớp trung đẳng, đứa bé Thiên Diện phải giết.
Bài thi của cậu bé có chữ viết rất ngay ngắn. Thật ra trước đây không phải như vậy nhưng từ khi Thiên Diện trở thành giáo viên dạy văn, Du Tiểu Phong đã cố gắng viết thật đẹp, cố gắng để Thiên Diện tuyên dương cậu bé.
Thậm chí mỗi ngày khi thu bài tập, Du Tiểu Phong đều rất tích cực, tuy không phải là lớp trưởng môn ngữ văn nhưng cậu bé luôn nhanh chân đưa bài tập và phát vở bài tập cho các bạn.
Đối với Du Tiểu Phong, mỗi ngày được tới phòng làm việc gặp cô giáo Liễu đã trở thành một chuyện vô cùng vui vẻ.
Dĩ nhiên Thiên Diện sẽ không có hứng thú nói mấy lời thừa thải với cậu bé. Thật ra cô sẽ không nói chuyện không liên quan đến học tập với những đứa trẻ này. Cô chỉ làm những việc cơ bản nhất của một cô giáo dạy ngữ văn và một giáo viên chủ nhiệm.
Nhưng trong mắt bọn trẻ cô giáo Liễu đẹp không tưởng lại vô cùng thần bí, cái gì cũng biết, là thần tượng của bọn trẻ. Thế là không cần Thiên Diện dạy đám trẻ này đều rất ngoan.
Thiên Diện nhìn bàn làm việc của mình, bên trên đặt một đống thứ linh tinh của trẻ con, có quả cầu tuyết, có hình động vật điêu khắc, có thiệp nhạc chúc mừng, có khăn quàng cô, có găng tay thậm chí còn có cả một đồ trang sức hình tai mèo. . .
Đây là những thứ bọn trẻ tặng cô dịp Giáng Sinh điều khiến Thiên Diện bất ngờ là Du Tiêu Phong lại chưa tặng quà cho cô.
Dĩ nhiên không phải là Thiên Diện quan tâm đến những thứ này, cô còn chẳng thèm cầm mấy thứ này về vì cô giết người xong vai trò làm cô giáo của cô cũng kết thúc.
Chỉ là cô có chút không hiểu vì sao Du Tiểu Phong thường ngày thích chạy theo cô lại không tặng quà cho cô. Dĩ nhiên gia đình cậu bé này rất nghèo, dù sao cha mẹ cậu đều là những người thu nhặt phế liệu. Lúc đầu chiếc lốp xe đổi cho Du Tiểu Phong cũng là đồ nhặt được, huống hồ là tiền tặng quà cho cô.
Thiên Diện gập bài thi lại, bỏ vào túi, đứng dậy, mặt không biến sắc.
Cô nhìn địa chỉ nhà Du Tiểu Phong. Cô biết đó là đâu, cô cũng biết, vào lúc này cha mẹ của Du Tiểu Phong đều không ở nhà, chỉ có bà nội ở nhà nấu cơm cho Du Tiểu Phong, dễ dàng cho cô ra tay giết người một cách bí mật.
Trước khi giết người, sát thủ luôn chuẩn bị mọi việc một cách chu toàn nhưng lần này cô lại là người nổi bật.
Ra cổng trường, sau khi gọi taxi Thiên Diện ngồi lên xe rồi nói địa chỉ cho tài xế. Tài xế thấy người khách là một cô giáo xinh đẹp, liền vui vẻ làm quen:
– Cô giáo à, chỗ đó hoang vắng, cô tan làm rồi tới đó làm gì vậy?
– Giết người.
Thiên Diện trả lời một cách bình thản.
Tài xế cười ha hả, đáp lại:
– Cô thật biết đùa.
Tuy nhiên, thấy Thiên Diện có vẻ không muốn nói chuyện, ông ta cũng không hỏi gì thêm mà chuyên tâm lái xe. Giờ cao điểm, đường phố rất đông đúc.
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc của hiệu trưởng, Lâm Phi và lão Bao đứng ở cửa sổ, vừa đúng lúc nhìn thấy Thiên Diện ngồi vào xe taxi.
Lâm Phi uống một ngụm Bích Loa Xuân lão Bao pha cho hắn, mỉm cười thản nhiên.
– Lâm tiên sinh, cô giáo Liễu sẽ giết học sinh đó thật sao? Ai, tuy là một đứa trẻ thiểu năng nhưng cũng quá tàn nhẫn đi.
Lão Bao ở bên cạnh, xoắn xuýt hỏi.
– Ai biết được, mấu chốt phải xem cô ta thôi, dù sao đó cũng là công việc của cô ta.
Lâm Phi quay đầu, mỉm cười hỏi lão Bao:
– Đồ bảo ông mua ông đã mua chưa?
– Hì, nhiệm vụ anh giao phó sao tôi có thể không làm được chứ? Đã mua xong từ lâu rồi, hai cái là đủ rồi chứ? Liệu có ít quả không?
Lão Bao nghiêm mặt hỏi.
Lâm Phi gật đầu, đặt chén trà xuống:
– Thế là đủ rồi. . . Thứ đó để ở đâu, tôi đi lấy. . .
Vì kẹt xe nên hơn nửa tiếng sau Thiên Diện mới tới đó.
Ở vùng ngoại thành tây nam Lâm An, một dải đất ở giữa thành thị và nông thôn, đa phần những người công nhân từ nơi khác đến đều thuê trọ ở những căn phòng giản dị này. Đa phân đều là nhà dân địa phương cho người tỉnh ngoài thuê.
Cha mẹ của Du Tiểu Phong thuê một căn phòng và một chiếc sân nhỏ, trong sân đều là đồ phế phẩm. Mọi người ở trong phòng, xung quanh không có người địa phương. Dù sao môi trường không tốt, người có tiền sẽ tìm chỗ khác để ở.
Khắp nơi đều là các rãnh nước và những con đường nhỏ lầy lội. Hai ngày trước sau khi trời mưa con đường này càng trở nên bẩn thỉu, không khí nồng nặc một thử mùi hôi thối khó chịu, kỳ lạ.
Thật khó tưởng tượng, mỗi sáng Du Tiểu Phong đi xe đạp cũng phải mất hơn nửa tiếng mới tới trường, không quản nắng mưa, gió bão.
Vẻ ngoài và cách ăn mặc của Thiên Diện càng trở nên bắt mắt khi đi giữa một khu dân cư nghèo khó như thế nào. Vài đứa trẻ đứng ở cửa, nhìn Thiên Diện đi qua, chúng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh băng của Thiên Diện một cách xuất thần.
Thiên Diện hoàn toàn không phát giác được tình cảnh xung quanh. Trong lòng cô chỉ có một loại cảm giác hỗn loạn mà trước đây chưa từng có.
Trước khi giết người cô đều vô cùng tỉnh táo, khắc sâu mọi thứ xung quanh vào trong đầu, nắm bắt mọi động thái như thể con nhện giăng tơ.
Nhưng lần này không biết vì sao, đầu óc của cô không nghe theo sai khiến, tiết tấu hô hấp và tiếng tim đập đều trở nên rối loạn.
Cô không thích cảm giác này, điều này chứng tỏ cô không đủ chuyên nghiệp. . . Lẽ nào vì gần đây cô giết người quá ít?
Sau khi đi qua một ngã rẽ, phía trước là một chiếc cửa sắt rỉ đang mở ra, bên trong đều là phế phẩm. Thiên Diện không cần tìm cũng đã nhìn thấy Du Tiểu Phong.
Cậu bé đang phân loại một chồng giấy carton dày, sau đó dùng dây buộc lại. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng vẫn có thể giúp đỡ bố mẹ chút chuyện này để kiếm sống, hơn nữa có vẻ cậu bé làm rất thuần thục.
Ở căn phòng sâu dưới đất truyền ra mùi cơm chín, dĩ nhiên là bà nội của cậu bé đang làm cơm tối.
– Du Tiểu Phong.
Thiên Diện đi tới cửa, nhẹ nhàng gọi cậu bé.
– Cô giáo Liễu?
Du Tiểu Phong ngẩng đầu, thấy cô giáo chủ nhiệm của mình thì nhảy lên hưng phấn, vội vàng chạy tới hỏi:
– Cô giáo Liễu, sao cô lại ở đây?
– Em theo cô ra sau một lát.
Thiên Diện nói xong liền đi về phía Tây của khoảng sân, chỗ đó có một cái cây lớn và bàn trà, giết người xong cũng không ai nhìn thấy.
Du Tiểu Phong liền vui vẻ đáp:
– Cô đi vào nhà đi ạ! Em pha trà cho cô!
– Không, ra phía sau.
Thiên Diện quay người, cố chấp nói.
Du Tiểu Phong buồn bực nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ là hình như cậu bé đã nhớ ra chuyện gì đó nên nói với Thiên Diện:
– Cô ra phía sau đợi em một lát, em ra nhanh thôi!
Thấy cậu bé kích động chạy về căn phòng dưới đất, có lẽ là chạy đi nói với bà nội. Dù gì cũng đã đến mức này rồi, Thiên Diện cũng không thể làm gì hơn.
Không lâu sau, Du Tiểu Phong đỏ mặt, thở phì phò, cầm tờ giấy chạy ra sau sân, cười ngây ngô đưa tờ giấy cho Thiên Diện.
– Cô giáo Liễu, cái này cho cô.
Thiên Diện đang lấy bài thi ra, sau khi nhận lấy tờ giấy này liền đưa bài thi cho cậu bé:
– Đây là bài thi cuối kỳ môn văn của em, em tự xem đi, bốn mươi lăm điểm, thấp nhất lớp.
Nụ cười của Du Tiểu Phong tắt ngấm, cậu bé xấu hổ cầm bài thi, quanh mắt xuất hiện những giọt nước mắt to như hạt đầu. Thấy điểm số trên bài thi, cậu buồn bã nói:
– Cô Liễu. . . xin lỗi, em quá ngốc. . . Nhất định lần sau em sẽ đạt yêu cầu.
Theo bản năng, Thiên Diện mở tờ giấy Du Tiểu Phong đưa, lúc này mới nhận ra trên giấy là bức tranh vẽ bằng bút màu.
– Đây là cái gì. . .
Thiên Diện nhíu mày. Cô nhìn thấy trên tờ giấy này vẽ mười mấy người bé xíu, một người trong số đó thoạt nhìn như người lớn là nữ, chung quanh là năm, mười đứa trẻ.
Du Tiểu Phong nức nở nói:
– Cái này. . . cái này là bức tranh em vẽ lớp mình và cô Liễu. Người ở giữa là cố Liễu, em bên cạnh cô Liễu. . . mấy bạn khác trong lớp em cũng vẽ nhưng em không thể nhớ ra làm thế nào để vẽ được hình dáng của các bạn ấy. Sau đó, em nghĩ mãi nghĩ mãi, Giáng sinh cũng qua mất rồi mà em vẫn chưa vẽ xong. . . Hai ngày trước mới xong, định lần sau khi nhận kết quả sẽ đưa cho cô Liễu. . .
Thiên Diện thấy tim mình như bị cái gì đó đâm phải, cả trái tim đều đau.
Cô kinh ngạc nhìn bức tranh trên tay. Tuy Du Tiểu Phong nói cậu bé cố gắng vẽ hết hình dáng của các bạn ra nhưng thật ra, ngay cả bản thân mình cậu bé cũng vẽ không giống, đừng nói đến việc vẽ những người khác.
Đây là những nét bút vụng về, ngu ngốc, một cái đầu hình tròn và cơ thể dài dài, vuông vuông.
Thế nhưng mỗi tối Du Tiểu Phong đều vẽ bức tranh này, vẽ mất gần một tháng.
Cuối cùng Thiên Diện đã thấy món quà Giáng sinh mà đứa trẻ này tặng mình. Những món quà của cậu bé còn ngu xuẩn hơn những đứa trẻ khác rất nhiều.
Cô gật đầu, bỏ bức tranh vào trong túi, không biết vì sao mắt cô có chút chua xót. Nhưng Thiên Diện không muốn nghĩ đến những việc này.
– Em còn muốn nói gì nữa không?
Thiên Diên giơ tay phải lên, bàn tay đã để thành hình dao.
Cô không cần đến cái gì gọi là chân khí Tiên Thiên, cho dù chỉ là một đao tay thuần túy cũng có thể khiến cho đứa trẻ này vỡ tan động mạch, tử vong ngay tại chỗ.
Du Tiểu Phong thấy cô giáo giơ cao tay như thể muốn đánh mình. Cậu bé rụt đầu sợ hãi nhưng vẻ mặt lại đầy mong chờ:
– Cô Liễu, cô cứ đánh em đi nhưng cô đừng tức giận được không ạ? Em sẽ cố gắng học thật tốt.