Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 566: Tình Cảm Không Đủ Xài


Lâm Phi tự nhận mình cũng được coi là người được tiếp xúc với nhiều người đẹp trên đời này, cho dù hiện tại Phương Nhã Nhu bên cạnh ôn nhu mà xinh đẹp, Hứa Vi tươi mát mà điềm nhiên, Bạch Hân Nghiên giỏi giang mà lạnh lùng xinh đẹp thậm chí ngay cả em họ Lâm Dao của mình cũng hoạt bát xinh đẹp, đều là mỹ nữ hạng nhất, Xuân Lan Thu Cúc mỗi người một vẻ.

Còn hai người phụ nữ Eva và Tô Ánh Tuyết, một người đại diện cho mỹ nữ phương Tây, ưu nhã mà gợi cảm, một người đại diện cho mỹ nữ cổ điển phương Đông, xuất thần mà thoát tục.

Lâm Phi vốn cảm thấy có thể đạt được dung mạo xinh đẹp của hai cô gái Eva và Tô Ánh Tuyết đã là cực hạn mà phụ nữ có thể làm được, có đẹp hơn nữa cũng không đẹp hơn bao nhiêu.

Nhưng sự xuất hiện của Thiên Diện rõ ràng đã phá vỡ lối tư duy này của hắn, thậm chí có thể nói là vô cùng sai lầm!

Cho dù thực sự có tiên nữ hạ phàm chỉ sợ đứng trước mặt Thiên Diện cũng phải tự ti mặc cảm.

Thiên Diện rất ngạc nhiên với lời giải thích đó, nếu những gì Lâm Phi nói đều là sự thật, vậy tất cả những gì mà mẹ đã làm đều là để cô có thể sống sót một cách an toàn.

Sống mũi cô cay cay, có thể là đối với sự hy sinh thầm lặng của mẹ cũng có thể là đối với cái nghề sát thủ của mình trong những năm gần đây, tóm lại cô đã tin rằng mình thực sự có tình cảm, có điều nó rất mơ hồ, rất nhẹ nhàng.

Cô cũng hơi biết ơn Lâm Phi, trên thực tế kiểu tình cảm biết ơn này cô cũng là lần đầu tiên được cảm nhận rõ ràng như vậy, dù sao cô cũng đã thấy vừa mắt với Lâm Phi hơn rồi.

Lúc này Lâm Phi đã có chút chống đỡ không nổi rồi, hắn nghiêng đầu, cắn răng chịu đựng sự hấp dẫn cực lớn, nói với cô:

– Cô. . . trở lại dáng vẻ của Liễu Cảnh Lam đi, tôi đã từng nhìn thấy rồi, cũng được đấy, sau này cô hãy cứ dùng bộ dáng của Liễu Cảnh Lam mà sống nhé.

Thiên Diện rất ngạc nhiên:

– Anh vội gì chứ? Ở đây chỉ có hai người chúng ta, nếu anh thích tôi có thể để anh xem nhiều hơn.

– Được rồi, bà cụ non. . .

Lâm Phi đã suýt phát khóc rồi, cười khổ nói:

– Tôi lo lắng cứ xem tiếp như vậy tôi sẽ không cách nào coi cô làm bạn bè được nữa.

Thiên Diện nháy nháy mắt, thanh âm dễ nghe khiến Lâm Phi muốn nổi điên đó đang tiến gần hơn tới chỗ hắn:

-Tại sao lại không thể làm bạn bè?

Lâm Phi lúng túng đưa tay vuốt mặt, thẳng thắn nói:

– Tôi sợ tôi cũng sẽ không nhịn được. . . muốn biến cô trở thành người phụ nữ của tôi.

– Thật sao, thực ra tôi thấy chả sao cả.

Thiên Diện dứt khoát nói:

– Anh nói là phát sinh quan hệ à, chúng ta đã là bạn bè hơn nữa anh là người đàn ông duy nhất nhìn thấy gương mặt thật của tôi, anh muốn thân thể của tôi tôi có thể đáp ứng, yêu cầu này không quá đáng.

Lâm Phi cảm thấy đau đầu, hắn biết rõ Thiên Diện cũng không nói dối, đối với Thiên Diện mà nói chút chuyện giữa nam và nữ đó cũng chẳng khác gì động vật giao phối cả, đó chính là hành vi sinh tồn bình thường nhất giữa sinh vật với nhau, chẳng có gì phải nghĩ nhiều.

Chỉ cần chính bản thân cô không bài xích vậy là được rồi, căn bản không cần cân nhắc tới những thứ gọi là nền tảng tình cảm và luân lý đạo đức.

– Cô thì chả sao bởi vì cô hiện giờ vẫn chưa hiểu rõ cái gì là tình yêu giữa nam và nữ nhưng tôi không thể tùy tiện như vậy. . . Cô là một người bạn tôi rất coi trọng, chúng ta bình đẳng ngang hàng, tôi phải tôn trọng cô, không thể vì cô chưa hiểu đã cứ vậy mà tùy tiện lợi dụng cô, cho dù cô sau này không trách tôi tôi cũng sẽ xem thường bản thân mình.

Lâm Phi nói.

Thiên Diện hơi nhíu mày, điều này đối với cô mà nói muốn nghĩ thông suốt rất khó, dù đàn ông thích cơ thể mình như vậy, tại sao cô trước sau hai lần đề cập tới việc cho hắn hắn đều không cần vậy?

Cái tên Scarpe này đúng là kỳ quặc, Thiên Diện thầm nghĩ.

Nhưng Lâm Phi đã yêu cầu như vậy rồi, cô cũng xoay người lại, lại trở về với hình dáng của Liễu Cảnh Lam, búi tóc lại, dường như thân ảnh làm điên đảo chúng sinh, giống như nữ thân lúc nãy hoàn toàn chưa từng xuất hiện.

– Được rồi, anh xoay người lại đi.

Giọng nói lại một lần nữa biến thành cô giáo Liễu.

Lâm Phi nhẹ nhàng thở ra, nhìn Thiên Diện:

– Như thế này là được rồi, hình dáng thật của cô nhìn nhiều tôi sợ mình không còn tâm trí tu luyện nữa. . . Cô nhớ lấy, về sau tuyệt đối đừng để người khác nhìn thấy dung mạo thật của cô nếu không chỉ sợ cô không được sống an toàn nữa.

Lâm Phi nói như vậy, thứ nhất đúng là vì sự an toàn của cô, thứ hai cũng có chút ích kỷ, thực sự không đành lòng để người đàn ông thứ hai nhìn thấy mỹ sắc như vậy.

Hắn có thể tôn trọng Thiên Diện, không thừa dịp Thiên Diện không tỉnh táo mà chiếm lấy thân thể có nhưng không có nghĩa là hắn hào phóng đến mức có thể chấp nhận nhiều người đàn ông đến cướp đoạt.

Thiên Diện gật gật đầu, điều này đối với cô mà nói rất đơn giản trước nay vẫn luôn làm như vậy:

– Anh là bạn tôi, tôi nghe lời anh.

– Được, vậy chúng ta về nhà thôi, muộn thế này mọi người cũng sốt ruột rồi.

Lâm Phi cười nói.

– Đợi đã.

Thiên Diện có vẻ nghiêm túc, nói:

– Chúng ta nếu là bạn bè bình đẳng, vậy anh phải để tôi đánh anh một cái bạt tai mới có thể huề nhau.

Lâm Phi thoảng sửng sốt, cười khổ nói:

– Cô trách tôi đã đánh có một cái sao, thật xin lỗi, lúc nãy tôi cũng có chút tức giận, cô muốn đánh thì đánh đi, không cần báo cáo tôi.

Trong lòng thầm nghĩ, sớm biết gương mặt thật của cô đẹp đến mức đó, dù có nhẫn tâm đến đâu cũng không xuống tay nổi! Nâng niu trong lòng bàn tay mà lòng vẫn sợ bị tổn thương!

– Anh lợi hại hơn tôi, không được né tôi mới có thể đánh được.

Thiên Diện nghiêm chỉnh nói.

Lâm Phi bật cười thì ra là nguyên nhân này, gật đầu nói:

– Đánh đi, tôi không tránh.

– Bốp.

Vừa dứt lời, Thiên Diện đã tát một cái vào bên má trái của Lâm Phi vang lên tiếng, tuy không sử dụng chân khí nhưng cũng đã thực sự dùng sức.

Lâm Phi nói được thì làm được không né tránh, quay sang nở một nụ cười hiền khô với cô:

– Thế này đã được chưa?

– Ừ, được rồi.

Trên đường về nhà, trời đã tối nên hai người bay qua chỗ có người cũng không cần quá ẩn mình, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vừa đạp khinh công bay vừa tán gẫu.

– Sau này tôi vẫn muốn làm cô giáo. . .

– Tùy cô, chỗ lão Bao cô tự mình nói là được rồi.

– Tôi muốn làm giáo viên dạy Toán.

– Tại sao?

– Bọn họ nói đọc diễn cảm bài khóa cần có tình cảm, tình cảm của tôi không đủ. . .

Những gì xảy ra đêm nay, ngoài Lâm Phi và Thiên Diện ra người ngoài đều không biết.

Chỉ có điều người trong nhà phát hiện, có những khi trong lúc ăn cơm Thiên Diện nhìn Lâm Phi chằm chằm, còn Lâm Phi lại có vẻ như không dám nhìn thẳng Thiên Diện, hai người cũng giống như hai kẻ có tình ý với nhau, cảm giác giống như Thiên Diện đang bắt nạt Lâm Phi vậy.

Mọi người cảm thấy, có lẽ nói không chừng Thiên Diện nắm được nhược điểm gì đó của Lâm Phi nhưng Thiên Diện thì nhất quyết không hé răng câu gì.

Trong phòng thí nghiệm, tình hình Lý Long Kiêu ngày càng ổn định, Ô Lỗ Lỗ nói sức mạnh tinh thần mà ông cần sử dụng để thôi miên càng ngày càng ít, đoán chừng khoảng cách thời gian Lý Long Kiêu thức tỉnh cũng không còn xa.

Tới gần tết âm lịch, hàng tết tất nhiên là không thể thiếu nhưng hàng tết trong nhà Lâm Phi lại nhiều đến tới mức không còn cả chỗ chứa.

Chỉ vì tứ đại gia tộc Thiên Tự Hào và đám gia tộc Địa Tự Hào đều tranh nhau tặng quà cho Lâm Phi, còn có một số gia tộc cổ quái kỳ lạ không gọi được tên cũng tới tham gia náo nhiệt.

Đến cuối cùng Lâm Phi trực tiếp đem đống quà tết và đồ thừa ra đều giao cho Phương Nhã Nhu, Phương Nhã Nhu đem làm của công ích từ thiện thông qua tập đoàn Đế Hoa mà cô phụ trách, phân phát cho những vùng dân nghèo cũng coi như nhất cử lưỡng tiện.

Nhưng điều khiến cả nhà Lâm Phi cảm thấy ngạc nhiên nhất là Tô Ánh Tuyết từ trước đến nay bề bộn nhiều việc nhưng hình như vì mối quan hệ với Hứa Vi dần dần ấm áp và trở lại thân mật như xưa nên mấy ngày nay cũng tới nhà vài lần.

Tô Ánh Tuyết thậm chí đưa thím Giang đến ăn chực cười nói với Hứa Vi, Phương Nhã Nhu, lại còn quấn lấy Lâm Dao kêu cô dạy hát khiến cho Lâm Dao cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Tô Ánh Tuyết đã quên hết ân oán trước đây còn Phương Nhã Nhu tất nhiên cũng không có gì, cô từ trước đến giờ vẫn rất biết cách xử lý những mối quan hệ giữa người với người này nên ở chung với Tô Ánh Tuyết cũng rất hợp, hai người phụ nữ đều rất ăn ý né tránh chủ đề về Lâm Phi.

Lâm Phi nhìn thấy tất cả những điều này tất nhiên là có chút vui mừng, trên đường lái xe đồng ý yêu cầu của Tô Ánh Tuyết đưa những người phụ nữ trong nhà đi công viên thủy công chơi cùng hai chú cá heo một ngày.

Tô Ánh Tuyết rất đắc ý khoe tiểu Miên và tiểu Hoa mà cô nuôi, người ta nuôi thú cưng là mèo và chó, Tô tổng cô nuôi là cá heo!

Duy chỉ có Thiên Diện chẳng yêu thích gì con cá heo dịu dàng ngoan ngoãn ấy cả, cô mặc đồ lặn đi cho cá mập ăn, lúc quay ra còn lấy một chuỗi răng cá mập làm vòng cổ về nghịch. . .

Lâm Phi lại càng ngạc nhiên khi Tô Ánh Tuyết biết được Phương Nhã Nhu đã trở thành tổng giám đốc của Đế Hoa đã yêu cầu đem hạng mục công ty con Ba Yêu mà trước đây Đế Hoa đàm phán với cô, bàn bạc dứt điểm bước sau này, hai công ty đã thực sự hợp tác với nhau.

Kết quả là, trước tết vài ngày mấy người phụ nữ trong nhà và Tô Ánh Tuyết đã thực sự thân mật, tự mình còn hẹn hò ra ngoài uống trà vui chơi, ném Lâm Phi sang một bên.

Lâm Phi cũng vui vẻ được nhàn rỗi, tuy nói Phương Nhã Nhu rất độ lượng nhưng thật phải ở nhà dụ dỗ vị hôn thê, lại không thể lạnh nhạt với thanh mai trúc mã Hứa Vi, còn thường xuyên chạy ra ngoài tìm cảnh sát Bạch hẹn hò, là việc rất mệt mỏi.

Có thời gian rảnh rỗi hắn mới có thể làm một số việc của riêng mình.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.