Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 578: Không Dễ Dàng Như Vậy


– Sao? Hôm nay là ngày lễ tình nhân?

Lâm Phi đau đầu, nhức óc, những ngày ở trong bảo khố hắn không chú ý mấy đến thời gian, sau đó lại bị quay đi quay lại vì chuyện của Tô Ánh Tuyết, bận đến mức không có thời gian nghĩ đến chuyện gì.

Hắn ảo não vỗ đầu, chép miệng hỏi cô ta:

– Cuối tuần rồi sao?

– Phải, nếu tính theo thời gian của Hạ Quốc, hôm nay đã là thứ bảy rồi.

Eva mỉm cười:

– Chủ nhân quên mất thời gian rồi sao?

Lâm Phi tự trách mình quá sơ suất. Chả trách trước khi hắn ra ngoài Phương Nhã Nhu còn cố ý hỏi hắn, cuối tuần có về nhà không, hắn còn tưởng rằng cô chí thuận miệng mà hỏi không ngờ còn có hàm ý như vậy.

Đây là lễ tình nhân đầu tiên kể từ khi hai người yêu nhau, trên thực tế nếu sang năm hai người kết hôn, đây cũng sẽ là lễ tình nhân duy nhất của thời gian yêu nhau.

Phương Nhã Nhu không ngại ngùng gì hỏi thẳng ra miệng, Lâm Phi lại không để ý đến mấy ngày lễ như thế này. Quả thật nếu Eva không nhắc nhở suýt thì hắn đã không để ý đến nó.

Nhớ tới câu nói cô ấy nói với hắn “em sẽ ở nhà chờ anh” Lâm Phi lại thấy áy náy vô cùng, đúng là về mặt này hắn vẫn còn quá ngu ngốc.

Nhất thời Lâm Phi thấy mình như một mũi tên quy tâm, hắn chỉ ước gì mình có thể nhanh chóng phi về nhà để Phương Nhã Nhũ không thấy thất vọng vì hắn. Càng ngày hắn càng hiểu rõ người hắn không thể rời xa nhất là ai.

Eva thấy được tình cảm trong mắt Lâm Phi, liền hiểu được lòng hắn đang nghĩ gì. Cô ta vừa thấy chán nản, vừa cười hiểu ý tuột xuống khỏi người Lâm Phi.

– Hôm nay, chủ nhân vẫn nên ở cùng Phương tiểu thư đi ạ. Tôi sẽ mang giày phản lực đến cho ngài, chắc chắn chủ nhân có thể về nhà ngay:

Lâm Phi sững sờ, hóa ra Eva đã sớm chuẩn bị mọi việc. Hắn vừa xấu hổ vừa cảm tạ nhéo tay cô, nói thầm trong lòng:

– Cám ơn.

Eva lắc đầu cười:

– Chủ nhân vĩnh viễn không cần nói hai từ “cảm ơn” với Eva.

Lâm Phi không nói thêm gì nữa, hắn định sau khi nói rõ với Tô Ánh Tuyết sẽ lập tức lên đường.

Thời gian trở về mười mấy tiếng trước, mấy ngày cuối cùng trước lễ mừng năm mới, Lâm An đang trút xuống từng trận tuyết trắng như nhung.

Cả thành phố đều một màu trắng phau, như thể khu vực sườn núi sơn trang Thiên Lan, khắp nơi đều là một màu trắng mê người.

Trong phòng bếp Phương Nhã Nhu đeo một chiếc tạp dề kẻ ca rô đang bận rộn đi lại. Cô cẩn thận đun chảy chocolate, rồi đổ vào những cái khuôn hình hoa hồng.

Sau khi giải quyết xong mấy việc bận bịu bên ngoài, Lâm Dao về nhà nghỉ lễ, đứng tựa người ở của bếp nhìn cô gái đang tỉ mẩn làm số cô la, cười hì hì.

– Chị dâu, chị sến súa quá rồi đấy nhé, còn phải tự tay làm sô cô la nữa cơ, chậc chậc, em nỗi hết cả da gà rồi này.

Lâm Dao làm như thể không thể chịu nổi nữa.

Phương Nhã Nhu đứng lên, quay đầu trừng mắt với em chồng:

– Sau này khi em theo đuổi bạn trai, xem em có sến sẩm hơn chị không nhé.

Lâm Dao đỏ mặt, lẩm bẩm:

– Em sẽ không theo đuổi bạn trai đâu.

Lúc này, ở bàn để số cô la hình bông hoa đã làm xong, một bông hoa sô cô la bỗng lơ lửng. . .

Phương Nhã Nhu nhìn thấy một màn này qua hình ảnh phản xạ trên gương, không cần quay đầu lại mà nói:

– Ô Lỗ Lỗ, cái này không làm cho ông ăn đâu! Ông mà dám ăn trộm, đêm nay đừng mong được ăn bữa khuya nữa.

Bông hoa sô cô la kia liền được đặt trở lại trên bàn, rõ ràng tên ăn trộm sợ không được ăn bữa khuya rồi.

Cảnh tượng này khiến Lâm Dao và Phương Nhã Nhu đều rộ lên cười khúc khích. Trong nhà có thần tham ăn như vậy cũng hay đấy chứ.

– Đội trời, không biết anh trai đi đâu rồi, nhiều ngày như vậy mà không thèm gọi về một cuộc điện thoại. Không biết mai có kịp về không nữa. . . Anh em thật là, liệu có phải anh ấy quên mất ngày lễ tình nhân rồi không vậy.

Lâm Dao chu môi nói.

Mặt Phương Nhã Nhu đang chần chừ, bỗng xuất hiện không ít lo lắng, cuối cùng cô vẫn lắc đầu cười:

– Không đâu, anh ấy nhất định sẽ về.

Lâm Dao do dự trong giây lát, cuối cùng vẫn hỏi:

– Chị dâu, em biết chị rất dễ dãi nhưng chị không thể dễ quá như vậy được. Lần này anh em đi cùng chị Tô đấy, không phải chị không biết mối quan hệ trước đây của họ. . . chị không hỏi một tiếng, em cũng lo lắng thay cho chị đấy.

Phương Nhã Nhu cắn môi, cúi đầu trầm mặc. Sau đó cô cười rạng rỡ:

– Được rồi, cám ơn em đã quan tâm. Tuy nhiên chị tin vào phán đoán của mình. . . em cũng nên tin anh em một chút chứ.

Lâm Dao miễn cưỡng cười “hì hì” , trong lòng lại âm thầm lắc đầu, cho dù đây là người anh cô sùng bái nhất nhưng không thể không nói, cô không thể tin tưởng khả năng kháng cự trước mỹ nữ của anh trai mình. . .

Trò chuyện một lúc lâu Phương Nhã Nhu tiếp tục bận rộn làm sô cô la, đợi Lâm Dao đi rồi, nụ cười trên mặt cô liền vụt tắt, cô u oán nhìn những bông tuyết ngoài cửa sổ. . .

Tuyết rất đẹp nhưng lòng cô lại không yên.

Thật ra cô cũng không biết ngày mai Lâm Phi sẽ ở bên cạnh ai.

Bệnh viện trực thuộc đại học Cape Town, phòng chăm sóc đặc biệt.

Tô Ánh Tuyết ngồi trên giường xem ti vi nhưng dường như tâm tư cô lại không đặt ở đó, cô ngây ngốc ngồi một chỗ.

Lúc này, Lâm Phi đi tới, thấy thần sắc của cô đã tốt hơn nhiều, hắn cũng an tâm, cười nói:

– Thấy sức khỏe của em chuyển biến nhanh như vậy anh cũng yên tâm. Trước khi đi, phải làm thêm kiểm tra đã. Anh đã nói với Eva rồi cô ấy sẽ đưa em về Lâm An.

Tô Ánh Tuyết quay đầu nhìn hắn:

– Anh không ở cùng em sao?

Lâm Phi cười hối lỗi:

– Anh đã hẹn với Nhã Nhu cuối tuần về nhà, trong nước đã là thứ bảy rồi, anh phải về thôi.

– Vì lễ tình nhân sao?

Tô Ánh Tuyết hỏi thẳng. Lâm Phi không phủ nhận mà gật đầu nói:

– Đúng, anh đã đồng ý với cô ấy sẽ về.

– Nhưng em vừa mới khỏe lại, anh không thể ở đây với em sao?

Tô Ánh Tuyết ảm đạm nói:

– Quả nhiên, trong lòng anh Phương Nhã Nhu quan trọng hơn em. . . cái gì mà em là độc nhất vô nhị, chẳng qua cũng chỉ để em vui mà thôi.

Lâm Phi nhìn cô, bỗng dưng hắn cúi đầu khẽ cười, lắc đầu tự giễu:

– Xin lỗi em, Ánh Tuyết, anh không thể tiếp tục được nữa rồi. . .

– Có ý gì?

Tô Ánh Tuyết hỏi.

Lâm Phi hoang mang, tỏ ra không đành lòng:

– Em biết không, lúc này anh cảm thấy. . . dường như anh không biết em nữa rồi. Ánh Tuyết, trước kia em không như thế này. Trước đây em nói chuyện sắc bén, cay nghiệt, làm việc gì cũng tùy hứng cố chấp nhưng ít nhất anh còn có thể cảm nhận được tình cảm thực sự của em, một linh hồn thẳng thắn. . .

– Nhưng bây giờ thì sao, trong lời nói của em, trong ánh mắt của em thậm chí ngay cả trong nước mắt của em cũng đầy những cảm xúc hỗn loạn. Trong lời nói của em có bao nhiều dối trá, em là người hiểu rõ nhất. . . Anh không thể tiếp tục diễn với em nữa. . .

Tô Ánh Tuyết ngây ngốc nhìn Lâm Phi, sắc mặt bỗng lạnh xuống:

– Hóa ra anh đã biết. . . cũng đúng, giấu diếm anh chuyện này đâu có dễ như vậy. . .

Lâm Phi thành khẩn, vừa cười vừa nói:

– Anh không muốn vạch trần em, anh cũng không có tư cách nói gì em, như những gì anh đã nói với em. . . Cho dù em có làm gì với anh đi nữa, hận anh, oán anh, anh vẫn luôn thích em. . .

– Nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, anh đã tin. . . lúc này anh chỉ muốn về nhà, cùng cô gái rất ích kỷ nhưng lại luôn tỏ ra rộng lượng, một cô gái nghĩ mình rất thông minh nhưng lại vô cùng ngốc nghếch trải qua những tháng ngày sau này.

Tô Ánh Tuyết nhìn hắn xuất thần, nghe xong những lời này, cô chỉ thờ ơ.

Lâm Phi quay người, đang lúc chuẩn bị ra khỏi phòng bệnh, như nhớ ra điều gì đó hắn quay đầu nói:

– Anh đi rồi em cũng không cần cố tình kéo dài thời gian. Em nên dùng chân khí để nhanh chóng hồi phục, đừng lấy thân thể mình ra giễu cợt như vậy. . . Bảo trọng. . . Nếu em tin tưởng anh, có phiền phức gì cứ đến tìm anh.

Tô Ánh Tuyết nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, làm như không nghe thấy gì.

Lâm Phi không dừng lại lâu, điện thoại di động của hắn đã hết pin nhưng hắn cũng không định gọi điện trước. Hắn muốn dùng tốc độ nhanh nhất bay về Lâm An, cho người phụ nữ của hắn một niềm vui bất ngờ.

Chờ Lâm Phi đi rồi Eva mới lặng lẽ vào phòng bệnh của Tô Ánh Tuyết. Tô Ánh Tuyết ngẩng đầu, lúc thấy rõ là ai, cô cười như không cười nói:

– Có việc gì thế? Ánh mắt của cô như thể cô đang bất mãn với tôi vậy?

– Từ khi tiểu thư Ảnh Tử qua đời, lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ tình cảm đó trong mắt chủ nhân, chủ nhân rất yêu Phương tiểu thư, tôi mong cô đừng quấy rầy chủ nhân của tôi nữa.

– Nếu cô đã lựa chọn rời xa ngài ấy cô không nên gây thêm phiền phức cho ngài ấy nữa. Nếu không, không cần biết chủ nhân đối xử thế nào với cô tôi đều coi cô là kẻ thù.

Sắc mặt Eva lạnh lùng, thể hiện ý nghĩ không muốn đùa giỡn.

Tô Ánh Tuyết lắc đầu, cười nhạo:

– Chẳng qua cô chỉ là một nữ đầy tớ của Lâm Phi, cô dựa vào cái gì mà nói với tôi những lời này?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.