Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 579: Ngày Lễ Tình Nhân


Eva không hề tức giận, cô ta kiêu ngạo đứng ở đó như một bức tượng nữ thần điêu khắc, mang theo chút rụt rè của quý tộc và sự lạnh lùng của một cô gái.

– À, đúng rồi, cô là người của gia tộc Wittgenstein, tôi đánh giá thấp cô rồi.

Tô Ánh Tuyết châm chọc.

– Không, cô sai rồi, tôi không quan tâm đến cái họ đó.

Eva nhìn Tô Ánh Tuyết, mở miệng phủ nhận:

– Mẹ tôi là người phụ nữ đẹp nhất Italia nhưng bà chỉ là con gái của một gia đình nhà giáo bình thường, mãi đến khi bị cha tôi chiếm đoạt.

– Sinh ra trong gia tộc Wittgenstein là nỗi sỉ nhục với tôi, vì huyết thống của một trong ba gia tộc lớn nhất trong thế giới ngầm thế giới dính dáng đến huyết thống của một dân thường cho ra đời người kế thừa đời thứ ba không nên xuất hiện.

– Tuy mọi chuyện không phải do mẹ tôi tự nguyện nhưng người chính thất đó, người phụ nữ độc ác đó vẫn âm thầm phái một đám đàn ông xấu xí đến làm nhục bà rồi giết hại, sau đó họ bắt cóc tôi, ném lên tàu buôn người đến châu Phi.

– Mọi chuyện xảy ra nhưng cái người là cha kia không có bất kỳ một phản ứng nào, ông ta chỉ ham muốn thân thể của mẹ tôi. Khi mẹ tôi không còn trẻ nữa, ông ta không thèm quan tâm đến sống chết của mẹ con tôi.

– Tôi dùng bùn đất, dịch cỏ, thậm chí cả phân và nước tiểu của dã thú bôi đầy mặt mình để mình trở nên xấu xí, dơ bẩn, toàn thân bốc mùi, tránh cho những tên súc sinh đó ra tay với một đứa con gái mười hai, mười ba tuổi. Ở đó, chó săn của tù trưởng còn được ăn no nhưng tôi chẳng bằng một con chó.

– Mãi đến năm tôi mười lăm tuổi, vì chiến tranh trên thảo nguyên nên bộ lạc kia bị một thiếu niên mười bảy tuổi giết người như cỏ rác tàn sát không còn ai.

– Tôi sẽ luôn nhớ kỹ buổi chiều hôm đó, đôi mắt màu vàng óng kia nhìn tôi chằm chằm, không cần suy nghĩ mà nói “từ nay về sau, ngươi thuộc về ta” . . .

– Đó không phải là một người nhân từ, hắn ta khát máu, giết người không nương tay. Ngài ấy nhốt tôi trong một cái lồng giam bằng sắt, dùng nước thô lỗ rửa sạch thân thể tôi, buổi tối đầu tiên chiếm lấy tôi, tôi không thể phản kháng nổi. Ngài ấy như một bạo quân.

– Ngài ấy không hỏi tôi là ai, đến từ đâu, ngài ấy coi tôi như một nữ đầy tớ để sai bảo, làm mọi việc một hạ nhân cần làm nhưng ngài ấy chưa bao giờ đánh tôi cũng sẽ không mắng tôi. Nhưng chỉ cần tôi không nghe lời, muốn chạy trốn khỏi đó, ngài ấy sẽ chinh phục tôi hết lần này đến lần khác, mãi đến khi tôi hoàn toàn thuần phục. . .

– Về sau, đột nhiên ngài ấy nhớ tới cái gì đó, ngài ấy hỏi tôi, rốt cục mỗi lần muốn chạy trốn tôi định chạy đi đâu, nhà tôi ở đâu. . . Tôi nói với ngài ấy, tôi chỉ muốn giết chết đôi cẩu nam nữ đó, tôi muốn báo thù thay mẹ tôi. . .

– Lúc đó, ngài ấy cười. Ngài ấy nói: “Việc nhỏ mà thôi” . . . Đối với ngài ấy, chuyện này đúng là chuyện nhỏ, một mình ngài ấy cũng làm được, ngài ấy đã bóp nát đầu hai người đó trước mặt tôi.

– Gia tộc lập tức cắt đứt quan hệ với cha đẻ tôi, gọi tôi trở về trở thành người thừa kế đời thứ ba của gia tộc, chỉ vì không muốn trêu chọc một đối thủ không thể chống cự nổi. . .

Eva bình thản thuật lại mọi chuyện, như thể mọi chuyện không liên quan gì đến cô ta.

Tô Ánh Tuyết trầm mặc nhìn cô ta, không ngờ nữ nhân cao quý trước mặt lại từng trải qua quảng thời gian hơn mười năm sống không bằng chó.

– Đến giờ, tôi chưa hề coi mình là quý tộc. Tôi chỉ là một con chó được chủ nhân nhận nuôi, cho dù ngài ấy có vứt cho tôi một cục xương tôi cũng sẽ vui vẻ cắn lấy.

Eva không hề xấu hổ, cũng nói không ngượng ngùng:

– Với tôi, cuộc sống hiện nay ngoài sức tưởng tượng. Cho dù là một giấc mơ tôi cũng chưa dám mơ một lần. . .

– Cô nói những lời này để chứng minh điều gì?

Tô Ánh Tuyết thản nhiên hỏi.

– Chẳng phải cô hỏi tôi, tôi dựa vào cái gì mà cảnh cáo cô sao.

Eva quyết tuyệt nói:

– Tôi muốn cho cô biết, có lẽ trong mắt các cô chủ nhân là một người đàn ông, một người đàn ông rất quan trọng với các cô, thậm chí là một phần không thể thiếu trong đời. . .

– Nhưng đối với tôi ngài ấy không phải là một phần sinh mạng. . . ngài ấy là tính mạng của tôi là tín ngưỡng của tôi, là mọi thứ của tôi. Đây chính là lý do của tôi.

Nói xong mấy lời này Eva liền quay người ra khỏi phòng bệnh. Thời gian của cô ta rất quý giá, không rảnh rỗi ở lại đây lâu.

Tô Ánh Tuyết đờ đẫn hồi lâu, cuối cùng cô thở dài như thể rất mệt mỏi. Cô vô lực tựa gối đầu, ánh mắt nhìn về phía camera giám sát ở góc phòng, tia lạnh lùng trong mắt vụt qua rất nhanh.

Nam Phi ở nam bán cầu, tháng hai vẫn còn là mùa hè.

Vừa ra khỏi bệnh viện, Eva đã đổi sang một bộ trang phục ngắn tay, vừa bước nhanh vào trong xe vừa cầm điện thoại nói chuyện với nhân viên.

Sắc mặt Eva u ám, không thể coi là đẹp mắt.

– Bảo Sharon – Vineyard dừng ngay mấy thủ đoạn tiểu nhân bẩn thỉu đó đi, anh ta không có tư cách quyết định tương lai của tôi. . . Chủ nhân của tôi – Scarpe không phải là nhân vật dễ trêu chọc. Trước khi ngài ấy làm xong chuyện lớn, ngài ấy sẽ để gia tộc yên ổn.

Sau khi nói xong, Eva ném điện thoại sang bên cạnh, vuốt tóc như đang suy nghĩ gì đó.

Người lái xe là một nữ tài xế da đen mặt không biến sắc, qua kính chiếu hậu thấy khí sắc của chủ tử không tốt thì mới cung kính nói:

– Tiểu thư Grimm, thiếu gia Sharon – Vineyard dám đối đầu trực diện với cô, chỉ sợ sau lưng đã có chỗ dựa. Dù sao chuyện Scarpe là hậu thuẫn của cô, cả gia tộc đều biết.

– Chuyện này tôi sẽ giải quyết, chủ nhân sắp đối phó với quân đoàn Luyện Ngục, chút chuyện nhỏ này không thể để ngài ấy phân tâm. . .

Eva cảnh cáo:

– Trước khi tôi giải quyết xong mọi việc các người không được phép nói chuyện này ra ngoài, nếu tôi biết ai mật báo với chủ nhân tôi sẽ nghiêm trị người đó.

-Vâng thưa tiểu thư Grimm nhưng cô cũng nên chú ý nghỉ ngơi.

Người lái xe da đen thở dài bất đắc dĩ.

Lâm An, buổi sáng ngày mười bốn tháng hai dần dần qua đi theo những tia nắng chói mắt.

Hứa Vân cầm chổi ở ngoài vườn quét tước cả buổi sáng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn con đường vào sơn trang xem có người về hay không.

Chỉ tiếc là sắp hết trưa rồi mà chỉ thấy con gái mình về.

– Mẹ!

Hứa Vi luyện võ từ bờ biển trở về, lướt qua mấy chồng tuyết, cầm chổi giúp Hứa Vân:

– Lâm Phi chưa về sao ạ?

Hứa Vân bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài:

– Chưa, cả sáng chưa thấy về, chẳng lẽ là chiều hay tối mới về sao? Ít nhất phải gọi điện về nhà chứ.

Hứa Vi nhìn trong phòng, có chút không đành lòng:

– Đáng ra con định gọi Thiên Diện ra ngoài để cô ấy giúp con tập luyện, cho Nhã Nhu và Lâm Phi hưởng thụ khoảng thời gian hai người. . .

– Tuy nhiên, người này thật không có lương tâm, như thế nào đi nữa Nhã Nhu cũng là vị hôn thê của anh ấy, vào lúc này sao có thể ở cùng Ánh Tuyết chứ.

– Suỵt, đừng nói lung tung.

Hứa Vân ý bảo con gái nói bé một chút:

– Còn chưa chắc, có thể tối nay Lâm Phi sẽ về. . .

– Chẳng qua con chỉ thấy Nhã Nhu đáng thương thôi. Cô ấy làm như không có gì nhưng chắc chắn cô ấy còn khó chịu hơn bất cứ ai. Cả trưa qua làm chocolate, cuối cùng người chưa thấy đâu.

Hứa Vi nhỏ giọng nói.

Hứa Vân liếc mắt nhìn con gái:

– Nha đầu kia, con không quan tâm bản thân mình lại đi quan tâm Nhã Nhu, chẳng lẽ con không quan tâm đến lễ tình nhân sao?

Hứa Vi cười thoải mái:

– Mẹ, Lâm Phi không quan tâm đến hiềm khích trước kia mà tiếp nhận con. . . con đã thấy đủ rồi. Mạng của con do anh ấy cứu về, nếu con còn đòi hỏi thêm chẳng phải là kẻ lòng tham không đáy sao.

– Ai. . . nói thì nói thế nhưng mẹ cũng đau lòng cho con.

Hứa Vân thở dài.

Lúc này Phương Nhã Nhu từ trong nhà đi ra, như vô tình nhìn con đường về nhà, khi không thấy gì trong mắt ánh lên sự thất vọng.

Nhưng cô làm như không có gì cười nói với Hứa Vân và Hứa Vi:

– Dì Vân, Vi Vi, mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.

Thấy Phương Nhã Nhu miễn cưỡng cười, hai mẹ con đều không nói thêm gì, đang định đi vào thậm chí Hứa Vi còn thấy may mắn mình không mong chờ đón lễ tình nhân cùng Lâm Phi, nếu không chắc cũng sẽ thất vọng như vậy.

Nhưng vào lúc này, trên không bỗng xuất hiện một bóng người đang rơi xuống, rõ ràng là Lâm Phi đang mệt mỏi bay về.

Trên tóc và quần áo Lâm Phi còn dính đầy băng tuyết, nếu không phải thể chất hắn khỏe mạnh có khi đã chết cóng không biết bao nhiêu lần.

Mặt Lâm Phi hồng hồng, tay trái cầm một cái lọ, tay phải cầm một cái bát, trên bát căng một lớp nilon giữ tươi, như thể bên trong có gì đó nóng hổi.

Hứa Vân và Hứa Vi thấy một màn này như trút được gánh nặng, cả hai cùng cười vui mừng.

Phương Nhã Nhu đang định đóng cửa vào nhà, thấy Lâm Phi từ trên trời giáng xuống, ngây ngốc hồi lâu, mắt ánh lên sự vui sướng.

Cô cố nén sự kích động trong lòng, tâm trạng căng thẳng nhảy nhót như đang giãy giụa trong xiềng xích, cố gắng để mình bình tĩnh:

– Sao giờ anh mới về, em còn tưởng anh quên mất rồi.

– Ôi trời. . .

Lâm Phi bước nhanh đến trước mặt Phương Nhã Nhu, vô tội nói:

– Nhu Nhu, sau này em nói chuyện trực tiếp một chút được không. Em bảo anh cuối tuần về, anh không ngờ lại là lễ tình nhân, được người khác nhắc nhở anh mới nhớ, suýt nữa thì lỡ mất rồi.

– Hừ, chuyện này còn phải nhắc nhở nữa sao, thế chẳng phải anh không để tâm đến em sao.

Phương Nhã Nhu hờn dỗi, nháy mắt hiếu kỳ, nhìn cái chai và cái bát lớn trên tay Lâm Phi:

– Đây là gì vậy?

Lâm Phi cười hì hì:

– Trên đường về anh nghĩ, lễ tình nhân tặng em cái gì bây giờ, nghĩ đi nghĩ lại liền quyết định hai thứ này. . .

– Đây là. . . mì sợi?

Phương Nhã Nhu thấy trong bát là những sợi mì thô to của phía Bắc, ngay lập tức hai mắt cô tỏa sáng, hiểu ra là cái gì, cô cười hì hì.

Hứa Vân ở bên cạnh buồn bực:

– Lễ tình nhân sao lại tặng mì sợi vậy?

Phương Nhã Nhu vui vẻ cầm bát, trong lòng thấy thật ngọt ngào. Cô biết hàm ý của sợi mì này. Lúc trước cô và Lâm Phi đã gặp mặt nhau ở tiệm mì phương bắc cạnh bệnh viện, từ đó mới có duyên đến giờ.

– Trong bình này là gì vậy?

Lâm Phi lắc lư cái chai:

– Đây là rượu Whiskey Nhật hai mươi lăm năm anh lấy được sau bao năm bôn ba ở Nhật đó.

Đột nhiên, Phương Nhã Nhu nhớ tới, lần đầu tiên gặp mặt ở quán bar Lâm Phi đã giới thiệu rượu Whiskey tốt nhất trên thế giới, sau đó liền đề cập đến Whiskey Nhật Bản, chỉ là cô không ngờ Lâm Phi còn nhớ rõ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.