Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 626: Nhị Cẩu Tử


– Chú. . . Chú nghĩ cách cứu chị ấy đi. Chị ấy không thể thể nào chết dễ dàng vậy được. . . Năng lực khôi phục của chúng cháu rất mạnh.

Lý Ủy Nhiên mặt đầy mong chờ, khóc lóc cầu xin.

Lâm Phi cũng cố gắng nghĩ ra cách gì đó cứu vãn sinh mệnh, dù sao thì thân thể của Thiên Diện không thể so sánh với tiêu chuẩn của con người được. Định nghĩa của cái chết sẽ không giống nhau, hắn cũng hy vọng có một chút hy vọng sống.

– Chủ nhân, ngài định dùng tay nghề y thuật cứu Thiên Diện tiểu thư sao?

Lúc này Eva mới dũng cảm nói.

– Nếu Thiên Diện tiểu thư vì mất máu quá nhiều, có lẽ nên để em gái cô cho cô ấy.

Lý Uy Nhiên nghe xong lập tức gật đầu như con gà mổ thóc.

– Được, rút máu của tôi cho chị ấy đi.

– Không có tác dụng, cho dù truyền máu cũng phải để cho cơ năng của Thiên Diện khôi phục lại mới được. Bây giờ có truyền máu qua chỉ khiến cho huyết quản của cô ấy bị tắc nghẽn. Thậm chí thiếu động lực tim mạch, huyết dịch không có cách nào lưu thông, truyền máu qua thì cũng vô nghĩa.

Lâm Phi nói.

Eva lại đề nghị:

– Có nên thử dùng vật chất S một lần? Có thể não bộ của Thiên Diện tiểu thư vẫn chưa chết hoàn toàn.

– Đúng vậy, giống như lúc trước anh cứu sống Hứa Vy vậy. Lần này có lẽ cũng có thể được.

Lục Vũ Phỉ thúc giục.

Nhưng Lâm Phi lại bác bỏ phương án này, người ngoài có thể không rõ nhưng hắn hiểu rất rõ thể chất của Thiên Diện hơi khác người bình thường. Vật chất S có lẽ không có tác dụng gì với cô, nói không chừng sẽ trực tiếp bài xích. Hắn không thể dùng phương án có xác xuất thành công thấp như vậy để cứu người được.

Dưới sự mong chờ lo lắng của mọi người Lâm Phi đột nhiên ngẩng đầu hỏi Lý Ủy Nhiên:

– Cô bé, chị của cô có thể thiên biến vạn hóa rất dễ dàng, còn có thể hạt hóa biến thành năng lượng thể có cường độ cao. Cô có thể làm được những thứ đó không?

Mọi người buồn bực, đến giờ phút này rồi Lâm Phi còn hỏi những chuyện này.

Lý Ủy Nhiên lắc đầu, còn ngoan ngoãn trả lời:

– Không biết.

– Tại sao, các người không phải chị em cùng huyết thống sao?

Lâm Phi không hiểu.

Lý Uy Nhiên nói:

– Sư phụ cháu có nói qua, cơ thể cháu có tiềm lực rất lớn nhưng rất nguy hiểm cho nên ông dùng Kiếm Nguyên Tỏa phong ấn một số tiềm năng bên trong, tránh vì ham chơi mất khống chế. Ông nói đợi đến khi cháu trưởng thành tự mình có thể hóa giải, chắc là sắp có thể bắt đầu nghiên cứu những tiềm năng này rồi.

– Kiếm Nguyên Tỏa là gì?

– Ưm. . .

– Lý Ủy Nhiên thầm nghĩ, chớp chớp mắt.

– Có thể hiểu là thủ pháp điểm huyệt bằng kiếm khí nhưng chỉ có sư phụ cháu biết. Lại cần người có tu vi kiếm đạo thâm hậu, nếu có chút sơ suất sẽ giết chết người.

Lâm Phi nghe xong mau chóng dùng thần thức điều tra cẩn thận trạng thái của Lý Uy Nhiên. Trước đây tu vị của mình còn quá thấp không thể quan sát được, lần này có thể cảm nhận được. Trong cơ thể Lý Ủy Nhiên ở mười huyệt quan trọng kích phát cơ năng cơ thể đều có một dạng năng lượng hao nhiên bá đạo, sắc bén mà lại tinh tế bao bọc lấy.

Đây là một loại kiếm khí viễn siêu bình thường, giống như một loại biến loại của vượng khí, không thể nghi ngờ là Kiếm Phá Thiên Lưu ở bên kia!

Không hổ danh là vương giả có sức chiến đấu mạnh nhất trong tứ vương. Lâm Phi chỉ đơn thuần cảm nhận được một chút vượng khí cũng có thể cảm nhận được lực phá hoại bên trong nó, so với vương khí của Ám Ảnh Chi Vương không chỉ mạnh hơn một phần.

Đương nhiên cũng không phải nói hai vương giả đã phân ra ai thắng ai bại. Nếu thật sự đánh nhau không phải là lực phá hoại của ai mạnh người đó sẽ thắng, chỉ có thể nói rằng con đường mà họ chọn không giống nhau.

Lâm Phi một tay ôm Thiên Diện nói với Eva:

– Lấy cho ta giày chiến song phản trọng lực.

– Chủ nhân, ngài muốn đi đâu?

Eva lập tức lấy ra một đôi.

Lâm Phi nghiệm mặt nói:

– Đi Kiếm gia, tìm Kiếm Thánh!

– Chú, chú muốn tìm sư phụ cháu sao? Ý chú nói là sư phụ có thể cứu chị cháu phải không?

Lý Ủy Nhiên kích động hỏi.

Lâm Phi thở dài, vẻ mặt bi thương nói:

– Ta không biết, chỉ có thể gửi gắm hy vọng ở ông ta. Huyết mạch của hai chị em cô rất đặc thù, nếu Kiếm Thánh đã có thể phong ấn tiềm năng của cô rõ ràng ông ta hiểu các cô rất rõ, tất nhiên đã suy nghĩ qua rất nhiều. Thay vì ta ở đây đoán mò chi bằng để ông ấy thử xem sao.

– Chú, cháu đi với chú!

– Cô đương nhiên phải đi, cô dẫn đường.

Lâm Phi quay người nói với Tô Ánh Tuyết:

– Ánh Tuyết, em cũng mang một đôi giày chiến đi, bắt đầu từ bây giờ, đừng cách anh quá xa. Anh sợ rằng Luyện Ngục Quân Đoàn còn muốn bắt em quay về! Đến khi đó em và Hứa Vi đều ở trong tay chúng sẽ càng khó khăn hơn.

Tô Ánh Tuyết cũng biết không còn cách nào khác nên gật đầu đồng ý.

Bởi vì số lượng giày chiến phản trọng lực không phải nhiều, mấy người thế hệ sau không đi cùng nữa, họ cùng với Eva về gia tộc xử lý tên Sharon đó.

Chắc hẳn lần này quân đoàn Luyện Ngục tổn thương nguyên khí nặng nề, căn bản là không để ý đến quân cờ nhỏ Sharon này, còn Sharon vẫn còn đang mơ mộng giữa ban ngày.

Lý Uy Nhiến dẫn đường, Lâm Phi ôm Thiên Diện dẫn theo Tô Ánh Tuyết. Tạ Doanh Doanh, Lục Phi, Khương Tiểu Bạch cùng bọn đồ đệ Vương Đại Vĩ nhanh chóng đi đến Kiếm gia ở biên giới phía đông bắc của Hạ Quốc.

Trên đường đi Lục Vũ Phi phải báo cáo phục mệnh với gia tộc nên không đi theo cùng nhưng Lâm Phi cũng không có nói lời cảm ơn nào. Vẻ mặt hắn lạnh lùng nghiêm trọng, giống như rất trấn tĩnh nhưng thật ra lại núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào.

Hắn căn bản không dám nghĩ nhiều, lỡ như cô gái này không cứu được thì sẽ ra sao đây. Hắn tuyệt đối không cho phép việc đó xảy ra!

Phía đông bắc Hạ Quốc – khu vực biên giới Trường Bạch Sơn, trong phạm vi mấy trăm dặm có mấy thôn thưa thớt, trong đó có rất nhiều thôn đều do người dân tộc thiểu số làm chủ.

Trời rét quanh năm, giao thông không phát triển khiến cho nơi đây dường như ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Có một khu dân cư tên là thôn Cảnh Thiên ở trên sườn núi, núi cao Hồng Cảnh Thiên ở đây phong cảnh rất đẹp nên mới nổi tiếng như vậy.

Chỉ là người dân các thôn ngẫu nhiên mới đi đến các thị trấn nhỏ xa vạn dặm trao đổi vàng bạc, mỗi ngày đều sống cuộc sống đơn giản an lạc.

Trong lúc rảnh rỗi các hộ nông dân trong thôn thích làm nhất là đánh mạc chược ở quán ăn nhỏ đầu thôn sau mỗi buổi trưa cho đến khi chiều tối mặt trời xuống núi. Ở đây luôn có ba bốn bàn mạc chược, trừ lúc bận mùa màng thì chưa bao giờ gián đoạn.

– Nhị Cẩu Tử ngươi đang lề mề gì đó, tay đông cứng lại rồi, mau đánh nhanh lên, đừng làm chậm trễ thẩm thẩm ta hồ bài!

Một nông phụ cường tráng mặc một áo khoác đỏ thẫm chấm bi, có một bộ tóc dài, khoảng năm mươi, sáu mươi tuổi đang ngồi ở một góc bàn đánh mạc chược, nói hùng hổ với nam tử ngồi kế bên.

Nam tử kia có mái tóc tổ chim tán loạn, nhìn dáng vẻ khoảng hơn ba mươi tuổi, miệng đầy râu mép, ngũ quan ngược lại đoan chính.

Chỉ là ăn mặc lôi thôi lếch thếch, mặc một cái áo bông màu tro giống như là đồ thừa còn lại của những năm tám mươi, rất nhiều miếng vá. Dưới quần là một đôi giày vải màu đen đầy bùn đất như là không sợ lạnh.

Trên tay Nhị Cẩu Tử cầm một con Hồng Trung, do dự cả buổi cắn răng đánh ra.

– Ha ha, hồ rồi!

Kết quả là đến phiên người phụ nữ đó thì sờ một cái, hồ bài rồi.

Người phụ nữ vô cùng vui mừng, đắc ý bắt đầu hốt hết tất cả tiền lẻ ở trước mặt mấy người khác về phía mình, hôm nay bà ta kiếm được kha khá, tận mười mấy đồng lận.

Nhị Cầu Từ buồn phiền nhìn năm đồng tiền mà mình còn lại, chậc chậc:

– Lục thẩm à, thấm hồ thì cứ hồ đi gào thét cái gì chứ, đây không phải là đang cười tụi tôi sao.

Những người cùng bàn trong thôn cũng gật đầu, một thôn dân gật đầu nói:

– Nhị Cẩu à, cậu không nên về nhà thì tốt hơn. Cậu nghĩ xem, cậu vừa về đến thôn vận may của lão Lục không phải tăng lên vùn vụt sao.

Nhị Cẩu Tử bất mãn một hồi nghiêm túc chân thành nói:

– Đinh lão gia không thể nói như vậy được, từ trước đến nay bài phẩm của Lý Nhị Cẩu tôi rất tốt, vận may tốt, năm nay lại là năm của tôi, đồ lót màu đỏ cũng mặc rồi. Hôm nay thua hai mươi mấy đồng tuyệt đối không phải là do vấn đề ở tôi.

– Nhìn cái dáng vẻ như được hồ bài này à, được rồi, được rồi! Mau chóng đánh tiếp đi!

Mặt Lục thẩm hiện lên hồng quang, dự tính thừa thắng xông lên.

Nhưng Lý Nhị Cẩu vừa sờ vào bụng mình liền ột một tiếng, lộ ra vẻ đau khổ:

– Không được rồi không được rồi! Lục Thầm à, tôi tiêu chảy rồi! Tôi đi trước đây! Ai da, Trường đại gia không ở bên đó sao, nhường cho ông ta. . . cho ông ta. . .

Nói xong Lý Nhị Cẩu nắm chặt năm đồng tiền còn sót lại của mình ôm bụng chuồn mất, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.

Ba người trên bàn mạc chược chửi mắng:

– Tên Nhị Cẩu đáng chết này! Móa nó, lần này ta sắp hồ rồi! Ngươi có biết ngượng không hả?

Bên trong quán ăn nhỏ truyền ra tiếng cười đùa vui vẻ, chứng tỏ mọi người đều biết tính xấu này Lý Nhị Cẩu, sớm đã tập thành thói quen, cũng không phải tức giận thực sự.

Lý Nhị Cẩu rời khỏi phạm vi của người dân, sau khi đi vào một khu rừng dáng vẻ đáng thương lập tức biến mất, dáng vẻ thanh tao lặng lẽ nhét năm đồng tiền vào túi áo.

Lão ta lúc này thoạt nhìn tuy rất tầm thường nhưng lại có một khí chất đặc biệt khó có thể nào nói thành lời, giống như ngưng đọng giữa núi rừng hoang dã nhưng lại bềnh bồng như đám mây trên trời.

Lưu luyến không nỡ quay người lại nhìn Lý Nhị Cẩu lẩm bẩm:

– Tiểu tử này gây chuyện, sớm không về muộn không về lại về ngay lúc vi sư đang thua tiền. Còn mang theo mấy tên phiền phức, hết cách rồi. Hai mươi ba đồng năm xu đó đành phải để hôm nào đó thắng lại. Lục thẩm phải biết kiềm chế, đừng để đến lúc tiền vào trong tay ta.

Nói xong bóng dáng Lý Nhị Cẩu đột nhiên lóe lên, không hề báo trước hóa thành một thanh thần kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, thoáng cái đã bay thẳng lên đỉnh ngọn núi cao năm trăm mét!

Lúc lão ta nhẹ nhàng nhảy lên đỉnh núi, lão ta lại nhảy xuống vách đá vạn trượng. Chẳng những không thịt nát xương tan mà còn bay như yến, đạp trên những đám mây mềm mại bay về phía vùng núi rừng phủ trong sương trắng mênh mông!

Biển mây dậy sóng, nam tử đạp trên kiếm khí màu xanh phiêu dật vô cùng, giống như kiếm tiện lảnh đời thời cổ đại, ngư kiếm phi hành, tiêu diếu tự tại.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.