Lâm Phi lúc này cũng không có cách nào phản ứng lại, vấn đề của cô hắn làm sao đáp lại được, thứ này thực sự rất hiếm sao? Nhưng Hành Kiến Vũ kia thật sự rất yếu!
Dù sao thì Lâm Phi thấy cây gậy ngắn đen trên tay mình giống như đối tác thân mật với mình không biết bao nhiêu năm, khá thuận tiện.
– Hử. . . thứ này, chẳng lẽ đây là pháp khí gì đó của người tu hành?
Lâm Phi nhìn trái ngó phải, không biết cây gậy đen này để làm gì nhưng cười tủm tỉm nói:
– Không biết vì sao, anh cảm thấy cây gậy này có duyên với anh, như là đã nhìn thấy ở đâu rồi. . .
Hắn thử dùng thần thức đi dò xét nhưng không cảm nhận được phản ứng nào, dùng một ít vương khi nhập vào cây gậy ngắn màu đen này, cũng không có chút gợn sóng nào, vương khi đi vào liền bật vô âm tín, không có chút cải thiện nào.
– Sao anh có thể từng thấy qua, ảo giác mà thôi, để em xem xem! Không chừng em biết đây là chất liệu gì.
Tạ Doanh Doanh cũng tò mò.
Lâm Phi không quan tâm, đưa cây gậy màu đen nhẹ nhàng cho cô.
Tạ Doanh Doanh vốn định nhận một tay nhưng vừa mới cầm vào trong tay, đợi Lâm Phi buông ta lại cảm thấy một cỗ trọng lực to lớn kéo tay cô xuống!
– A!
Tạ Doanh Doanh nhẹ nhàng hô một tiếng, nhanh chóng vận chân khí vào hai tay, cường hóa năng lượng của bản thân, hai cánh tay nắm chặt cây gậy màu đen, sau đó cắn chặt răng, cong lưng, như là ôm một tảng đá lớn, khó khăn nắm lấy cây gậy.
Lâm Phi sửng sốt một chút, cười xấu xa:
– Tiểu yêu tinh, đừng giả vờ nữa, cây gậy này nhẹ như vậy, em giả vờ yếu đuối trước mặt anh hơi quá đáng rồi? Dù sao em cũng có thực lực đỉnh phong Tiên Thiên , một người ôm lấy một cái đầu trâu cũng không vấn đề gì, cái này có gì đáng giả vờ chứ?
– Anh. . . anh đáng ghét! Ai giả vờ! Mau cầm lại cây gậy?
Tạ Doanh Doanh sốt ruột hô to:
– Sắp không giữ nổi nữa rồi!
Lâm Phi có chút buồn bực, sao lại giống như rất nặng vậy, sắc mặt Tạ Doanh Doanh đỏ lên, thậm chí trên cánh tay nhỏ nhăn mềm mại còn nổi cả gân xanh.
Lúc này Lâm Phi dùng một tay nhận lại cây gậy, để trên tay ước lượng sức nặng, vẫn nhẹ như không có gì, đâu có nặng gì?
Tạ Doanh Doanh nghi ngờ nhìn hắn, giống như nhìn quái vật:
– Tiểu Phi Phi. . . có phải cơ thể anh ngày càng khỏe lên không, cho nên cảm thấy thứ này rất nhẹ à? Cái này nặng như một chiếc xe tải vậy đó!
– Không biết. Anh cảm thấy rất nhẹ mà.
Lâm Phi rất tự nhiên tung tung nó giữa không trung, giống như đang chơi với nó.
Tạ Doanh Doanh nhìn chằm chằm, để chứng minh không phải mình nói dối, lớn tiếng gọi Hứa Vi dưới lên xem một cái.
Đợi Hứa Vi tiến vào, Lâm Phi giơ cây gậy ra:
– Vi Vi, Doanh Doanh nói cây gậy này rất nặng, em cẩn thận một chút, ước lượng một chút, xem có phải rất nặng hay không.
Hứa Vi không hiểu gì, cũng không nhìn ra được cây gậy này được làm bằng nguyên liệu gì, đen kịt như bầu trời đêm, nhẹ gật đầu, cố ý dùng hai tay tiếp nhận.
– A!
Lâm Phi vừa mới buông tay ra, Hứa Vi cũng giống như Tạ Doanh Doanh, có chút kinh ngạc thét la một tiếng sợ hãi.
Cũng may đã sớm chuẩn bị, nhanh chóng dùng chút khí lực, vận chân khí, tiếp nhận ổn định cây gậy kia nhưng trong mắt cô vẫn khó giấu sự khiếp sợ.
– Sao lại có thể. . . đây rốt cuộc là cái gì? Nặng như muốn đè gãy tay vậy.
Hứa Vi vội vàng trả lại cây gậy cho Lâm Phi.
Lâm Phi trợn tròn mắt, rốt cuộc là mình không bình thường, hay là các cô đều đang cùng lừa hắn? Cái này thực sự không nặng!
Quan trọng là, nếu đúng như hai cô nói nặng như vậy, cây gậy kia có thể đè thủng sàn nhà, sao sàn nhà lại không bị làm sao?
Tạ Doanh Doanh suy nghĩ, vuốt cằm phân tích:
– Anh vừa nói, anh cảm thấy cây gậy này rất hợp với anh, có chút cảm giác là lạ, có phải là vì, cây gậy này có liên quan gì đó với anh hay không, chỉ có anh cầm nó, nó mới trở nên nhẹ như không?
– Chẳng nhẽ cây gậy này còn có thể nhận người sao? Chẳng qua hình như là rất cổ quái, rõ ràng nặng như vậy, theo lý chúng ta cầm trên tay, đều phải đè hỏng sàn nhà chứ.
Hứa Vi nghi ngờ.
– Có thể cây gậy này thật ra không nặng như vậy, chỉ là người cầm khác nhau, cảm giác cũng khác nhau?
Tạ Doanh Doanh nói thêm.
Lâm Phi nhất thời không hiểu được, nghiên cứu một lát cũng không không biết rốt cuộc lại lịch cùng tác dụng của cây gậy này là gì là của Hành Kiền Vũ kia, hay là y lấy được từ đâu đó.
Hắn lại lấy một khối ngọc thạch bên trong ra, thần thức dò xét một cái, lại phát hiện trong này có cấm chế gì đó như là một cánh cửa, cản trở hắn thăm dò.
Vì vậy như bức tranh hồ lô, lại lần nữa truyền Vương khí Ngũ sắc vào, cấm chế bên trong khối ngọc thạch này có chút vùng vẫy, rốt cuộc vẫn không ngăn cản nổi, bị Lâm Phi công phá.
Một lát sau, trong đầu Lâm Phi bỗng hiện lên vô số ký tự cổ xưa, như là loại chữ tượng hình nào đó nhưng không giống với loại chữ mình biết.
Những chữ màu vàng này như ngôi sao trên trời, chậm rãi di chuyển trong đầu mình, lúc Lâm Phi muốn đọc một khu vực nhất định, những chú kia liền tự trở nên rõ ràng.
Lâm Phi cảm thấy có chút ngạc nhiên, lúc muốn dùng thần thức cẩn thận xem lại, trong đầu, bỗng nhiên xuất hiện một đôi mắt!
Một đôi mắt lãnh khốc có chút nghiêm túc uy nghiêm, thoáng hiện trong nháy mắt!
Nhưng rất nhanh, đôi mắt này lại không thấy đâu nữa, khiến cho Lâm Phi nghi ngờ có phải xuất hiện ảo giác hay không.
Sau khi rút thần thức trở về, mới phát hiện trái tim mình lại đang “bình bịch” kinh hoàng, chính mình cũng không nhận ra được, trong lúc vô hình cặp mắt kia gây áp lực cực lớn cho mình!
Tạ Doanh Doanh và Hứa Vi ở bên cạnh đều thấy khuôn mặt của hắn hơi trắng bệch, trên trán đầm đìa mồ hôi lạnh, có chút lo lắng.
– Lâm Phi, anh làm sao vậy? Khối ngọc này là cái gì vậy, có gì đặc biệt sao?
Hứa Vi ân cần hỏi.
– Anh không sao, trong này hình như ghi lại chữ gì đó nhưng anh chưa từng thấy chữ này bao giờ như là chữ tượng hình.
Lâm Phi cười cười, cũng không để các cô lo lắng.
Tạ Doanh Doanh chớp mắt vài cái, căng óc nghĩ đến cái gì đó, chợt cô vỗ tay một cái nói:
– Em biết rồi! Đây là “ngọc phù” người tu hành dùng để ghi lại văn học cổ! Em từng thấy qua ở trên điển tích của gia tộc, sau khi các vị tổ tiên ra ngoài tinh cầu, phát hiện ra một loại ngọc thạch có thể dùng để khắc tinh thần lâu dài. Công pháp và điển tịch ghi chép lại trên loại ngọc này, dường như có thể giữ được vĩnh viễn! Bên trong ngọc phù này nhất định là có thứ gì đó quan trọng, vì số lượng ngọc thạch có hạn, thường chỉ ghi lại những tài liệu sợ bị mất đi, ví dụ như cách điều chế các loại đan dược cùng công pháp.
Lâm Phi suy nghĩ, nói:
– Doanh Doanh, nói như vậy, chữ trong này hơn một nửa là chữ những người tu hành sử dụng tất, cho nên anh mới không biết. Em hiểu những thứ này nhiều hơn, có thể tìm xem trong tàng thư của Tạ gia hay không, có sách phá giải loại văn tự này hay không?
Tạ Doanh Doanh cười giảo hoạt:
– Ở Tạ gia em nào có mặt mũi lớn như vậy, muốn tìm cách cổ là tìm được luôn, em hiểu những thứ này, đều là vì lúc trước có đọc qua một ít điện tích gia truyền lúc luyện công, mới nhìn đến được.
– Chẳng qua nha. . . bây giờ không giống thế, đàn ông trong Tứ đại gia tộc cũng không chọc đến cường giả, em có thể dùng danh nghĩa của anh, miễn cưỡng đi xem qua Tàng Thư Các, lão Tổ Tông dám ngăn cản, anh ra mặt thay em là được!
Lâm Phi bất đắc dĩ cười lắc đầu, cũng tùy cô làm gì thì làm. Thứ hắn quan tâm là những chữ kia rốt cuộc là gì, hắn có dự cảm, nội dung này có thể giúp hắn cực lớn.
Về phần người Tạ gia có chịu đưa những thứ sách cổ kia hay không, không phải Tạ gia nói là được, Lâm Phi hắn là người định đoạt.
Còn kỳ hoa dị thảo trong chiếc nhẫn, Lâm Phi cảm thấy hơn phân nửa là để trợ giúp tu luyện, bản thân từ từ nghiên cứu một chút.
Chỉ có một chút khiến Lâm Phi có chút không quan tâm, là đôi mắt lạnh lùng lóe sáng trong chốc lát kia nhưng cũng không thể tìm được đáp án.
Kế hoạch được quyết định xong, Lâm Phi ném cây gậy đen và khối ngọc phù kia vào trong chiếc nhẫn, hắn dứt khoát mang theo bên mình, sau này lúc chiến đấu, quần áo bị tổn hại, cũng không bị trần truồng.
Ba người xuống dưới tầng, Lâm Đại Nguyên gọi họ đến ăn sáng, còn cô giáo Thiên Diện muốn tự học buổi sáng, nên đã ra ngoài từ sáng sớm.
Lý Ủy Nhiên em gái cô ngày càng “hành tung không rõ” , cả ngày không biết đã đi nơi nào, thảo não bộ phận bảo an mỗi lần tìm cô đều gặp nhiều khó khăn.
Đối với Lâm Phi mà nói, ăn nhiều thứ dinh dưỡng bình thường cũng không có tác dụng mấy, ăn uống chỉ là một thói quen, cũng là sự hưởng thụ cùng người nhà, để bác hắn yên tâm, nếu hắn không có việc khác cũng sẽ không từ chối ba bữa một ngày.
Khi Lâm Phi ngồi xuống ghế, sau khi cầm chén cháo Hứa Vi đưa cho hắn, nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng bếp truyền tới, có vẻ như đang giặt cái gì đó.
Theo bản năng, Lâm Phi tất nhiên hướng về phía phòng bếp, gọi:
– Nhu Nhu! Lại đây ăn đã rồi lại giặt. . .
Đợi hắn nói được nửa câu, mới cảm thấy có chút không đúng, đám người bên cạnh cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
Trong đầu Lâm Phi có chút cảm giác không thích hợp, có chút trống rỗng, có chút chua xót, hắn cười cứng ngắc:
– Tôi quên mất, Nhã Nhu không ở đây.
Lúc này Hứa Vân đeo bao tay trong phòng bếp thò đầu ra, cười nói:
– Tiểu Phi cháu nhớ Nhu Nhu à? Có rảnh đi Kinh Thành thăm cô ấy một chút, cũng quan tâm sức khỏe của mẹ cô ấy một chút, tốt xấu gì sau này bà ấy cũng là mẹ vợ của cháu.
Vì trước khi Phương Nhã Nhu đi, nói là trở về Kinh Thành chăm sóc mẹ, Hứa Vân cũng không để ý, dù sao sức khỏe Lưu Doanh Doanh đúng là không tốt lắm.
Cũng không biết Lâm Phi có nghe thấy hay không, gật đầu hiền lành, yên lặng cầm một cái bánh bao đậu trên bàn lên, ngơ ngác nhìn rất lâu, mới cắn một cái.