Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 709: Lửa Thử Vàng, Gian Nan Thử Sức


Phía bắc nước Nga, Moore Waxman.

Nơi đây tuy là trong vòng cực bắc nhưng lại là một trong những nơi không đóng băng hiếm có trên thế giới, là căn cứ địa thần bí quan trọng của hạm đội phương bắc nước Nga.

Mặc dù đang trong tháng năm nhưng nhiệt độ giữa trưa ở đây cũng không quá bảy tám độ. Đâu đâu cũng có thể nhìn thấy khung cảnh tuyết trắng bao phủ quanh năm.

Bên ngoài một doanh trại được canh gác cẩn mật của Bộ Tư lệnh Hải quân Nga, cách mười mấy dặm, có một biển báo rõ ràng “cấm nhân viên phi quân vụ và những người không có giấy phép vào trong.”

Các binh lính mặc quần trang dày cộm, trên tay nắm khẩu Automatic Rifle, đi đi lại lại tuần tra. Hàng chục lính bắn tỉa cũng luôn sẵn sàng đợi lệnh. Một khi phát hiện ra bất kỳ phần tử khả nghi nào, đều bắn chết không tha.

Lúc này, một chiếc xe việt dã quân dụng chống trơn trượt dần dần đến gần cửa lớn của doanh trại.

Mười mấy binh lính thấy chiếc xe đến gần, lập tức đứng thẳng người, cúi chào nhân vật ngồi bên trong chiếc xe.

Trong xe, ngoài một tài xế, còn có một vị tướng lĩnh nhìn có vẻ ngoài năm mươi, bộ dạng rất cương nghị. Từ quân trang và quân hàm hiển hách của y, có thể nhận ra, y là chỉ huy tối cao của Bộ Tư lệnh này, hiện giữ chức Tư lệnh hạm đội, tướng quân Zaspniec.

Cho đến khi chiếc xe vào sâu trong doanh trại, mấy tên lính mới nhìn nhau, khuôn mặt lộ rõ sự nghi hoặc.

– Tư lệnh không phải đi thị sát việc xây dựng xưởng quân sự sao? Tại sao lại về nhanh như vậy?

– Có trời mới biết.

– Không đúng, sáng nay không phải còn có hai chiếc xe hộ tống cùng đi sao?

– Ha, người anh em, đừng quên chúng ta đang ở đâu. Tò mò quá nhiều về việc của tướng quân thì không có lợi gì đâu, tiếp tục tuần tra đi. . .

Mấy người lính mặc dù có chút buồn bực nhưng cũng không dám nghĩ nhiều. Dù sao thì, trong hạm đội thần bí nhất của nước Nga này, rất nhiều bí mật chỉ có một số ít người năm được.

Chiếc xe quân đội đi thẳng đến hầm để xe dưới lầu chỉ huy. Tướng quân Zaspniec và tài xế trong xe cùng nhau đi xuống. Vừa xuống xe, gã tài xế bộ dạng bình thường liền sờ sờ tai. Thấp giọng nói tiếng Đức:

– Chủ nhân, chúng tôi đã làm theo chỉ thị của ngài, giết chết Zasoniec và nhân viên tùy tùng, xâm nhập vào Bộ Tư lệnh của hạm đội phương bắc.

Tai nghe giấu trong lỗ tai truyền đến giọng của Hoa Lộng Ảnh:

– Rất tốt, dựa vào bản đồ ta đã chỉ cho các ngươi, đến văn phòng của Zaspniec, góc phía đông bắc phòng có một kết bảo hiểm. Đến đó rồi tiếp tục báo cáo cho ta.

– Vâng.

Người đóng giả là lái xe, chính là Andariel. Cô ta mang một cặp kính sát tròng có thể truyền dữ liệu hình ảnh.

Rất nhanh, Hoa Lộng Ảnh đã gửi bản đồ và lộ tuyến đến. Tất cả đều có trong mắt của Andariel.

– Đi thôi. Andarial cười với “Zaspnie” tướng quân bên cạnh, nói:

– Lô tướng quân.

Lộ Bản trong bộ dạng thành tướng quân Zaspniec mặt không cảm xúc. Y căn bản không thể hiểu được, rốt cuộc Hoa Lộng Ảnh muốn y và Andariel hoàn thành nhiệm vụ gì.

Mỗi bước đi của Hoa Lộng Ảnh đều được thiết kế tỉ mỉ, bọn họ chỉ cần dựa vào đó để hành động là được.

Chỉ e đến phút cuối cùng, Hoa Lộng Ảnh cũng không nói ra mục đích của tất cả mọi việc.

Hai người diễn kịch một cách xuất sắc, đi đến văn phòng của Zaspniec. Trên đường, cũng gặp phải mấy quan viên và binh sĩ cúi chào, có mấy người cũng cảm thấy nghi hoặc nhưng không ai dám hỏi nhiều.

Tìm thấy kết bảo hiểm. Andariel lại báo cáo lần nữa với Hoa Lộng Ảnh.

Hoa Lộng Ảnh chỉ thị:

– Mật mã két sắt là MGCSB520. . . nhưng còn phải quét con ngươi kiểm chứng. Andariel ta đã đưa thông tin con ngươi của Zaspniec nhập vào kính sát tròng của ngươi, ngươi mở nó đi.

Andariel gật đầu, chuyện này đối với cô mà nói rất đơn giản. Dựa theo chỉ đạo, sau khi nhập mật mã, dùng số liệu bản sao của con người trong kính sát tròng mở mật mã.

– Chủ nhân, két bảo hiểm mở rồi.

– Rất tốt. . . sau khi ngươi lấy tất cả tài liệu ra, sẽ thấy một cái tay cầm ở bên trong cùng của tủ sắt, kéo nó ra.

Sau khi Andariel làm theo, nhướng mày, phát hiện tận trong cùng của két bảo hiểm quả nhiên có một chỗ cắm đặc chế, giống như ổ cắm để truyền dữ liệu trên một CPU kích cỡ lớn.

-Tiếp đó, lấy cái vật nhỏ mà ta đưa cho cô, cắm vào cái ổ cắm phía dưới cùng. Đợi đến khi đèn chỉ thị từ đó chuyển thành xanh thì rút ra, sắp xếp tất cả như cũ.

Andarial lấy ra một vật nhỏ như một chiếc USB màu đen, cắm ổ tròn của nó với ổ tương ứng bên trong két bảo hiểm.

Đèn chỉ thị màu đỏ không ngừng nhấp nháy, cho đến khi biến thành màu xanh lá, thời gian không đến nửa phút.

– Chủ nhân, đã hoàn thành!

-Ta biết, haha. . . tất cả đều như dự liệu của ta, tìm, các ngươi làm rất tốt. Tiếp theo, các ngươi rút lui đi được rồi đấy.

Andariel nói:

– Nhưng mà, chủ nhân. Zasoniec bị tôi giết rồi, sớm muộn gì bọn chúng cũng phát hiện ra.

– Không lo, lí do tử vong, ta đương nhiên sẽ tạo cho y. Chức vụ của y, ta sẽ phải người đến thay thế. Tạm thời các ngươi không có nhiệm vụ khác, ta cho các ngươi có một kỳ nghỉ ngắn, đi làm chuyện mà các ngươi muốn làm đi. . . ví dụ như, đi tìm phiền toái của Scarpe nhưng mà nếu làm chậm trễ kế hoạch của ta, các ngươi sẽ thảm hại hơn là chết. . .

Lô Bân và Andariel liếc nhìn nhau. Trong mắt hai người đều cháy lên ngọn lửa báo thù. Nhưng, ít nhiều cũng có chút do dự.

Mười mấy phút sau, hai người lên xe rời khỏi Bộ Tư lệnh. Còn những việc sau khi rời đi, Hoa Lộng Ảnh hiển nhiên đã sớm chuẩn bị tốt, dù sao thì dưới tay cô ta cũng không chỉ có hai người cải tạo gene.

Nhưng mà, tiếp nhận cải tạo gen, không có nghĩa là sẽ có đầy đủ sức mạnh chiến đấu. Hầu hết chỉ có thể chỉ làm được những chuyện đặc công bình thường, sắm vai thay thế một vài nhân vật nào đó.

Trong xe quân đội, Lô Bân nhìn ra cánh đồng tuyết và rừng lá kim bên ngoài, nói:

– Tiểu thư Andariel, cô nói xem, mục đích của chủ nhân khi bảo chúng ta thực hiện nhiệm vụ này là gì? Chẳng lẽ là trộm tư liệu gì đấy?

Lúc này, Andariel đã đóng thiết bị thông tin, nếu không cũng không dám đánh giá hành động của Hoa Lộng Anh, vừa lái xe, vừa nói:

– Quá nửa là không phải, nếu chủ nhân có thể đánh cắp tư liệu tương đương với việc có thể đánh vào mạng nội bộ. Nhưng mà, mạng tin tức hạm đội quân sự phương bắc thì không kết nối với bên ngoài.

– Đoán chừng là chủ nhân bảo chúng ta tiếp nhận cái thiết bị đó, là để công hãm một chương trình vi tính trong mạng nội bộ quân đội Nga. Giống như một công cụ điều khiển từ xa, để chủ nhân có thể nắm giữ được tất cả về nội bộ quân đội của chúng bất kỳ lúc nào.

– Có nghĩa là cài một virus độc?

Lô Bân cũng không hiểu biết nhiều về máy tính lắm.

– Còn lợi hại hơn cái đó nhiều.

Andariel cười cay đắng:

– Chúng ta đoán không ra rốt cuộc cô ta muốn làm gì. Cô ta luôn làm theo ý mình, biết chính xác muốn làm gì, chỉ có mình cô ta.

Lô Bân nghe những lời này, nheo mắt lại, hơi suy ngẫm, cười quỷ dị:

– Tiểu thư Andariel, tôi cảm thấy, cô không tình nguyện dốc sức vì chủ nhân. . .

Andariel biến sắc, lạnh lùng nói:

– Anh nói hươu nói vượn gì đấy!

Lô Bân khẽ cười nói:

– Tôi là người đã nếm trải qua cảm giác sống không được mà chết cũng không xong, còn cần phải che giấu sao? Tôi sống chỉ vì báo thù cho người thân, giết Lâm Phi và người của tứ đại gia tộc. Chứ không phải là bán sức cho một nữ nhân ti tiện!

– Cho nên, tiểu thư Andariel, tôi có thể hiểu được khổ tâm của cô. Nhất định cô cũng vì nỗi khổ bất đắc dĩ trong lòng, mới cam tâm tình nguyện vì một mụ đàn bà điên không coi chúng ta là người, sai bảo chúng ta như một con chó mà làm việc chứ?

Trong mắt Andariel lộ ra chút nhục nhã và không cam lòng nhưng nghĩ tới Victor, mặc dù trong cô có tơ máu và lấp lánh nước thì cô vẫn không trả lời.

– Tiểu thư Andariel, nếu như cô có điều gì muốn nói, thì đừng giấu trong lòng, có thể nói cho tôi. Hạ Quốc chúng ta có câu: lửa thư vàng, gian nan thử sức, hoạn nạn gặp chân tình. . .

– Mặc dù cô cũng chỉ là nghe theo mệnh lệnh của người khác nhưng lúc đầu là cô đã cứu tôi. Tôi coi cô là ân nhân cứu mạng, chỉ muốn chia sẻ ưu thương với cô.

Lô Bân nói với vẻ mặt chân thành.

Andariel nuốt một cái, trầm mặc một lát, quay đầu cười lạnh với Lô Bân

– Được rồi, sự giảo hoạt của Hạ quốc các người ta sớm đã lĩnh ngộ rồi. Cái loại người ngay cả người yêu mình sâu sắc cũng có thể giết như anh, anh cho rằng làm thân tôi, tôi sẽ chấp nhận sao?

– Anh đừng nghĩ có thể lợi dụng được tôi, tốt nhất là nên nghĩ, thừa lúc chủ nhân có chuyện phải làm, cho chúng ta chút thời gian tự do, thì làm thế nào tìm Scarpe trả nợ máu. . .

Andariel hừ lạnh nói.

Lô Bân không thấy xấu hổ, khuôn mặt chỉ thấy tiếc nuối:

– Tôi biết tôi là tiểu nhân hèn hạ nhưng vì bảo vệ tính mạng, tôi cũng không có lựa chọn nào khác, tôi phải báo thù cho người nhà. . . nếu như tiểu thư Andariel lúc nào muốn nói, tôi luôn sẵn sàng lắng nghe.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.