Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 714: Không Phải Là Nói Dối


Con gái nói ra những câu như vậy thật khiến người ta ấm lòng, Lâm Phi nghe được cũng cảm thấy rất thoải mái nhưng không hiểu tại sao khi nghe thấy những lời này do Thiên Diện nói, Lâm Phi lại thấy hơi lạ.

– Tôi có cảm giác là gần đây cô ngày càng biết nói chuyện đấy, không biết là học của ai?

Lâm Phi tò mò hỏi.

Thiên Diện chớp chớp mắt, nói:

– Em gái cho tôi đọc tiểu thuyết trên điện thoại di động, trong đó nói, nữ sinh đang yêu đều nói như vậy.

Lâm Phi khóc dở mếu dở, quả nhiên là bị con nhóc Lý Ủy Nhiên làm hư, có điều cũng đã làm khó Thiên Diện rồi với tính cách của cô nhất định là không có chút hứng thứ nào với mấy loại tiểu thuyết kia.

Đến Bắc Tủ sơn trang, lúc này có lẽ Tô Ánh Tuyết cũng đã tan tầm về nhà rồi.

Lâm Phi đang định gõ cửa thì Thiên Diện đã nhảy luôn lên lầu hai, Lâm Phi cũng không muốn tốn thời gian mở cửa cũng liền nhảy lên.

Tô Ánh Tuyết đang ở trong phòng gọi điện thoại, vừa hay nhìn thấy cảnh “uyên ương đại đạo” bay đến, ánh mắt lườm một cái, vẻ mặt không vui.

– Ừ, đem tất cả cổ phần bán tháo hết, ông không có nghe lầm đâu, đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai. Bị lỗ hai trăm triệu cũng là việc của tôi, đừng có phí lời. . . Tôi đang có khách, cúp máy đi!

Tuy cách một cánh cửa nhưng Lâm Phi vẫn nghe thấy Tô Ánh Tuyết đang nói gì.

Quả đúng như lời của Cố Thải Anh, Tô Ánh Tuyết đang bán phá giá phần lớn số cổ phần công ty trong tay mình.

Tô Ánh Tuyết cúp điện thoại rồi hất tay một cái, một luồng chân khí phóng ra mở cửa. Khi nhà cô có thói quen tự mình dùng chân khí để kiểm soát mọi thứ.

Đối với người khác, muốn điều khiển chân khí, cần phải trải qua nhiều năm tu luyện, ngoài ra cũng cần phải có khả năng trời phú mới có thể thu phóng một cách tự nhiên, một cao thủ Tiên thiên bình thường muốn mở một cái cửa kính nhất định là sẽ đập nát nó nhưng Tô Ánh Tuyết không bị như vậy.

Bởi bản thân cô là một cơ thể mang năng lượng sinh mệnh thuần túy, tất cả chân khí thật ra đều là một phần trong cơ thể cô, nên có thể điều khiến nó một cách tự nhiên,

Về việc điều khiển chân khí, Lâm Phi cũng không thể bằng cô, càng không nói đến việc, Tô Ánh Tuyết có thể dùng chân khí để vẽ tranh trong không trung tới mức ngưng tụ không tan

Lâm Phi và Thiên Diện bước vào trong thư phòng, ánh mắt Thiên Diện sáng lấp lánh như sao. Là thích khách đi cùng Lâm Phi, cô rất thích thú với việc điều khiển chân khí của Tô Ánh Tuyết.

– Thấy cô có thể sử dụng chân khí của mình không chút do dự như vậy, xem ra cũng đã nghĩ thông về thân thế của mình rồi!

Lâm Phi cười cười, đi đến ngồi xuống ghế sofa.

Tô Ánh Tuyết ngồi trên ghế xoay, hai tay khoanh trước ngực, nhếch miệng:

– Có gì mà nghĩ không thông, mỗi cục than cũng có thể tạo thành kim cương, đá cũng có năm, bảy loại đá, viên đá là tôi đây còn có giá trị hơn kim cương nhiều!

– Cái gì mà đá với chả không đá, cô đâu phải hàng hóa thì đâu cần tính toán đến giá trị.

Lâm Phi nói.

– Ở nơi này của tôi, người ta thấy tiền là sáng mắt, cái gì cũng có thể quy ra tiền, anh còn không biết sao? Nói sao thì cũng không cần anh quan tâm.

Tô Ánh Tuyết nói xong, nhìn Lân Phi và Thiên Diện đầy nghi ngờ:

– Sao hai người lại cùng đến đây? Mới ân ái sao?

Thiên Diện coi như không nghe thấy gì, ngồi im lặng nhìn Tô Ánh Tuyết không chớp mắt, giống như đang nghiên cứu gì đó.

Lâm Phi cười gian xảo:

– Đó có phải là ghen không? Chỉ là vừa hay đi cùng làm một chuyện, nên tiện qua đây luôn.

– Người nên ghen là cái người đã trở lại kinh thành kia, tôi có gì mà ghen.

Giọng nói của Tô Ánh Tuyết mang đầy thâm ý.

– Có chuyện gì thì mau nói đi, tìm tôi làm gì?

Lâm Phi nheo nheo mắt:

– Sao em biết là Nhã Nhu đã trở lại kinh thành rồi.

– Vi Vi đã nói cho tôi, tôi đâu có hứng thú với chuyện này!

Tô Ánh Tuyết tức giận nói.

Lâm Phi thấy được tâm trạng của cô có vẻ không được tốt, nói chuyện chỗ nào cũng có ý đá xoáy, cười nói:

– Năm nay, thị trường chứng khoán tốt như vậy, chắc hẳn cổ phiếu của quốc tế Khuynh Thành sẽ được giá. Với tầm nhìn của em, đây không phải là thời cơ tốt sao, tại sao lại đột nhiên bán phá giá hết cổ phần ở công ty?

– Đột nhiên muốn làm việc tốt, bán hết cổ phần đi, quyền toàn bộ tiền cho vùng núi, và hiệp hội bảo vệ động vật, không được sao?

Tô Ánh Tuyết thuận miệng nói.

– Em thích tiêu tiền họ có thể hiểu được nhưng chuyển quyền quản lý quốc tế Khuynh Thành cho người khác là có ý gì? Đây không phải là di sản mẹ để lại cho em sao, không phải em luôn coi công ty như tính mạng của mình sao?

Lâm Phi hỏi.

Trong mắt Tô Ánh Tuyết có hơi bối rối, hít sâu một hơi rồi nói lạnh lùng:

– Dù sao cũng không phải là mẹ ruột của tôi, hiện tại ở công ty đã có một cổ đông lớn là Cố hội trưởng, tôi cũng không muốn quản nữa!

– Đừng có nói vớ vẩn nữa, lời em nói đều là nhảm nhí, tuy huyết thống là giả nhưng tình thân là thật!

Lâm Phi cau mày.

– Anh biết Lục Trường Minh đã đến tìm em, có phải lão ta đã nói gì với em hay không?

Tô Ánh Tuyết thở dài, quay đầu nhìn ra cửa sổ nói:

– Anh đừng hỏi nữa, tôi chỉ là mệt mỏi rồi, không muốn làm nhiều việc nữa.

– Có một người đã nói với anh: “Ngủ là lãng phí cuộc sống, một người ưa thích công việc đến cuồng lại đột nhiên nói với anh là mệt mỏi với công việc?”

Ánh Tuyết, em dừng bịa chuyện gạt anh nữa được không. Em nên biết là nếu anh muốn điều tra thì sẽ tra ra thôi nhưng anh đã hỏi em là vì anh cảm thấy chúng ta có thể thắng thắn với nhau!

Lâm Phi nói nghiêm túc.

Tô Ánh Tuyết lặng im không nói, dường như không muốn trả lời.

Lâm Phi thấy vậy, dứt khoát đứng lên nói:

– Em không nói cũng không sao, anh có thể đi tìm người của Nhà họ Lục để hỏi thẳng, cho dù có phá tan cả nhà họ Lục , anh cũng sẽ không để em phải hối hận cả đời đầu.

Thấy Lâm Phỉ định đi khỏi, cuối cùng Tô Ánh Tuyết không thể kiếm được, đứng dậy nói lón:

– Đừng đi! Đừng đi tìm họ!

Lâm Phi khẽ nhếch mép, xoay người nói:

– Vậy em hãy nói cho anh biết nguyên nhân.

– Óc anh là óc heo sao, có vậy cũng không nghĩ ra?

Tô Ánh Tuyết tức giận dậm chân, thuận tay cầm đại một cái bình trên bàn định ném về phía Lâm Thiên nhưng khi giơ tay lên, phát hiện ra là cái bình kẹo của mình liền vội vàng đặt xuống.

Động tác liên tục, không hề dừng lại, Lâm Phi không khỏi bội phục tốc độ phản ứng của cô.

– Em không nói sao làm sao anh đoán được?

Lâm Phi cảm thấy Tô Ánh Tuyết thế này thật là đáng yêu.

Tô Ánh Tuyết tức giận nói:

– Tôi có gì mà Nhà họ Lục lại muốn chứ? Bọn họ tìm đến tôi chỉ là muốn có quan hệ gần gũi hơn với anh mà thôi!

– Vừa đúng lúc, bác sĩ Phương lại về kinh thành, bọn họ cho rằng đây là do tôi, muốn tôi và anh tái hợp! Hừ. . . không thể, tái hợp cái gì chứ. . .

– Tóm lại là tôi không có đồng ý nhưng lão già kia nói rằng mấy năm nay nếu không phải là có nhà họ Lục đứng sau lưng âm thầm giúp đỡ, loại bỏ đi các chướng ngại vật thì Khuynh Thành quốc tế không thể nào đi tới được hôm nay, từ lâu đáng lẽ tôi đã là người của nhà họ Lục, nên phải biết suy nghĩ cho lợi ích của gia tộc!

– Vậy nên tôi muốn đem chuyển Khuynh Thành quốc tế cho người khác, đem quyên góp hết toàn bộ số tiền kiếm được! Tôi không làm nữa! Câu trả lời như vậy đã được chưa?

Lâm Phi nhìn người phụ nữ đang tức giận, muốn cười một cái nhưng lại thấy không thích hợp, nghĩ một chút nói:

– Em đâu cần làm vậy, không để ý đến đám người đó là được rồi!

– Tôi không cần biết, tôi chỉ muốn rũ sạch quan hệ với bọn họ! Tôi không muốn khi ở cùng anh còn phải nghĩ đến chuyện khác. . .

Tô Ánh Tuyết cúi đầu lúng túng.

Lâm Phi hơi giật mình, cuối cùng thì suy nghĩ của cô đã được nói ra.

Tô Ánh Tuyết lo lắng, nếu như còn có quan hệ với nhà họ Lục, khi cô ở cùng hắn, khó tránh khỏi sẽ giúp nhà họ Lục làm một số chuyển trái với lương tâm mình.

Sự kiêu ngạo trong cô không cho phép có chuyện như vậy xảy ra, cô muốn quan hệ giữa cô và Lâm Thiên chỉ là quan hệ thuần túy của hai người, không có dính dáng đến lợi ích khác.

Đây một phần là vì công việc, một phần là vì tình cảm, cô là mẫu phụ nữ thích rõ ràng.

Trong lòng Lâm Phi có hơi xúc động, lại có chút thương tiếc, dù im lặng nhưng đã có tính toán trước, nói:

– Em đã quyết tâm như vậy thì anh cũng không khuyên nữa. Anh tôn trọng quyết định của em!

– Nói thế mới đúng chứ!

Tô Ánh Tuyết thở phào,giống như là đã hết sức, rồi liền hắng giọng một cái, giống như là vô ý nói:

– À, phải rồi, tôi xem tin tức thấy nói Dao Dao đã tổ chức một nuổi hòa nhạc ở Hương Giang phải không?

Lâm Phi gật đầu:

– Đúng thế, ngày kia cả nhà anh sẽ xuất phát, em có muốn đi cùng không?

– Em ấy không mời, em chỉ có thể gửi cho nó một giỏ hoa thôi!

Tô Ánh Tuyết trêu chọc nói.

Lâm Phi mỉm cười, đã biết rồi còn giả vờ, Lâm Dao tất nhiên không thể tùy tiện mời cô, dù sao nó vẫn luôn coi Phương Nhã Nhu là chị dâu, nếu như mời Tô Ánh Tuyết, nó cũng khó xử, con bé trước nay đều luôn cẩn thận mà.

– Con bé này chắc là bận quá nên quên mất, thật ra thì người trong nhà nó cũng quên không mời mà, để anh giữ lại cho em một cái ghế Vip, ngày kia cùng đi nhé!

Lâm Phi cũng góp vui.

Tô Ánh Tuyết nhún vai, tỏ vẻ sao cũng được:

– Ừm . . . vậy cũng được, dù sao em cũng từ chức ở công ty rồi nên không có chuyện gì để làm.

Lâm Phi cố nén cười hỏi tiếp:

– Vừa hay đến giờ cơm rồi, chi bằng chúng ta cùng nhau đi ăn!

Tô Ánh Tuyết lườm hắn một cái nói:

– Được rồi đó, anh dẫn theo một vị ni cô ăn chay thế kia, em không có hứng thú ăn cơm cới cô ta, em còn phải làm bản quy hoạch theo quy cho công ty, hai người có thể đi được rồi!

Lâm Phi cười cười nhìn Thiên Diện sắc mặt vẫn không thay đổi, tỏ ý xin lỗi, bảo cô đừng để ý nhưng Thiên Diện vốn không hề để ý đến việc này.

Sau khi đi khỏi Bắc Tú sơn trang, trên đường về nhà, Thiên Diện ngồi ghế bên cạnh tài xế, đột nhiên nói:

– Nói dối rất tốt!

Lâm Phi biết cô đang nói ai, khẽ cười:

– Cô ấy không phải nói dối, chỉ à thỉnh thoảng hơi kiêu ngạo mà thôi. . . ừm, rất giống với em gái cô.

Thiên Diện chớp chớp mắt, một hồi lâu sau, khẽ gật đầu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.