Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 717: Mang Về Nghiên Cứu Kỹ Lưỡng


Lô Bân cười một cách kì lạ nói:

– Làm việc phải cẩn thận, có người dẫn ta đi chẳng phải sẽ càng danh chính ngôn thuận, lại càng không dễ bị phát hiện hơn sao?
Ta biết ngươi sợ Lâm Phi nhưng người muốn sống lâu thêm một chút hay là muốn chết ngay bây giờ?

Lô Bân nói xong cầm lấy khẩu súng chĩa vào Thái Linh.

Mồ hôi lạnh từ trên trán Thái Linh nhỏ xuống từng giọt, từng giọt, cô đành phải thỏa hiệp:

– Để tôi… tôi dẫn ngài đi.

Không đợi Lô Bân kịp lên tiếng, một giọng phụ nữ liền vang lên.

– Không cần nữa, tố chất tâm lý kém như vậy, chưa gì đã bị dọa cho sợ chết khiếp, nhìn thế này cũng đủ biết là xảy ra chuyện
rồi!

Andariel mái tóc màu bạc đi từ trong bóng tối ra.

Lô Bân quay đầu nhìn cô ta:

– Tiểu thư Andariel, chẳng lẽ cô muốn…

Andariel cười một tiếng rồi ngồi xuống, một tay nắm lấy cổ họng của Thái Linh rắc, cổ của Thái Linh đã bị bẻ, ngừng thở chết
ngay tại chỗ.

Andariel không chút do dự bắt đầu cởi quần áo của Thái Linh, dung mạo, thân hình của cô ta cũng biến đổi giống hệt Thái Linh.

Lô Bân tươi cười mong đợi, khuôn mặt đã biến đổi thành hình dạng của chủ tịch Vương đã chết.

Không lâu sau, hai người bọc hai cái xác lại giấu trong nhà ăn rồi đi lên lầu, bước vào thang máy trong hình dạng Thái Linh và
chủ tịch Vương, đi tìm Lâm Dao.

– Thật là khiến người khác mong chờ, không biết tên Lâm Phi có biết được cô em gái minh tinh đáng yêu của hắn đã rơi vào tay
chúng ta thì sẽ biểu lộ ra như thế nào?

Lô Bân cười lạnh.

Andariel tươi cười nói:

– Người mà Lô tiên sinh người muốn bắt nhất phải là Bạch Hân Nghiên mới phải, dù sao nàng ta cũng từng là con mồi mà người
yêu tha thiết.

– Trở lại Lâm An mới ra tay thì quá nguy hiểm, hơn nữa thực lực của người đàn bà đó cũng không tầm thường. Lâm Dao tuy
không có quan hệ huyết thống với Lâm Phi nhưng dù sao cũng là đứa em mà hắn yêu thương nhất, hơn nữa lại là nhân vật của
công chúng, sẽ có rất nhiều bài báo viết về cô ta!

Lô Bân đắc ý nói.

Thang máy dừng lại ở tầng năm mươi, tầng dành cho khách quý.

Hai người nhìn nhau đầy ăn ý, cùng đi ra ngoài, Andariel đi phía trước, Lô Bân im lặng đi phía sau, nhìn qua không thấy điểm nào
đáng ngờ.

Mấy tên vệ sĩ đứng ở hành lang nhìn thấy hai người cũng không hề phản ứng gì.

Bọn họ đi đến trước cửa phòng dành cho “tổng thống” một cách dễ dàng, Andariel lấy chiếc thẻ từ mà Thái Linh mang theo, quẹt
để mở cửa phòng.

Căn phòng được trang trí rất sang trọng, có tiếng chảy phát ra từ phòng tắm, Lâm Dao đang tắm bên trong, cô không nghe được
tiếng động bên ngoài.

Lô Bân nhếch miệng cười:

– Vẫn còn đủ thời gian, hay là để tôi cùng với em gái của Lâm Phi tắm uyên ương một chút!

Andariel liếc nhìn y:

– Lô tiên sinh, vì muốn trả thù Scarpe mà chuyện gì anh cũng nghĩ ra được, có điều tối tán thành chuyện này!

– Vậy tôi không khách khí nữa!

Lô Bân nói xong liền đi về phòng tắm.

Nhưng khi y đi đến cửa phòng tắm, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Y quay người lại, trên giường phòng bên cạnh, hai cô gái đang thản nhiên nhìn y!

Một cô gái khuôn mặt nhìn đáng yêu như thiên sứ, tuy dáng người không cao nhưng khi cần đối, đặc biệt, bộ ngực của cô có vẻ
không đúng so với tuổi của khuôn mặt, đang cầm điện thoại trên tay.

Cô gái kia thì tóc ngắn ngang tai, ánh mắt lạnh lùng, dáng người nhỏ nhắn, mềm mại, toát lên một luồng khí khái hào hùng.

– Cô… cô là…

Lô Bân nhận ra cô gái tóc ngắn kia.

– Lục Vũ Phỉ của Lục gia?

Lục Vũ Phỉ mặc sơ mi trắng cùng với quần jean, trông có vẻ khá nhàn nhã, lạnh lùng đứng

dậy.

– Lô Bân, người vẫn còn dám xuất hiện sao?

Nói xong rồi, Lục Vũ Phỉ giơ tay về phía tấm rèm , một thanh kiếm bay vào trong tay cô.

Lý Uy Nhiên tròn mắt ngạc nhiên:

– Thật sự là nhìn rất giống chú Vương, y có thể thay đổi được hình dạng!

Lô Bân và Andariel lập tức kéo dãn khoảng cách, có chút bất an giằng co với hai cô gái.

– Sao các người lại ở đây?

Cơ mặt của Lô Bân căng lên, vội vàng nhìn xung quanh, chắc hẳn bọn chúng đã sớm bị Lâm Phi phát hiện!

Thực tế thì sau khi Shiva nói cho Lâm Phi biết Andariel có thể thay đổi được hình dạng, Lâm Phi đã nghĩ ngay đến một khả năng,
đó chính là phương pháp do Andariel nghĩ ra, mô phỏng năng lực biến đổi trong gene của Thiên Diện.

Bởi vậy, rất khó đề phòng được quỷ kế của kẻ địch, khiến Lâm Phi lo lắng nhất chính là người nhà và những người phụ nữ bên
cạnh hắn.

Có điều, đây cũng là một con dao hai lưỡi bởi kẻ địch sẽ tự cho là mình có thể tiếp cận mà thần không biết quỷ không hay, cho
nên sẽ buông lỏng cảnh giác mà tự dẫn mình đến.

Vì vậy mà Lâm Phi đã dùng cách tương tự, ngăn chặn tin tức được truyền ra, liên hệ với Lục Vũ Phỉ, mượn lực lượng của bộ an
ninh đến bảo vệ cho những người bên cạnh mình.

Thật ra chuyện này cũng có thể để cho người của Truyền Kỳ Thế Đại làm nhưng nếu như vậy chắc chắn sẽ để cho Andariel phát
hiện được, đến lúc đó mò kim đáy bể cũng khó khăn hơn. Người của bộ an ninh hầu hết đều là lính đặc công, không có tu vi, họ
dùng cách nguyên thủy nhất là nghe lén và giám sát, theo dõi, cho nên sẽ không bị để ý.

Hơn nữa, bộ an ninh rất có hứng thú với việc Andariel và Thiên Diện có thể thay đổi được hình dạng, đây cũng coi như là một kế
hoạch cả hai bên đều có lợi.

Tất nhiên Lục Vũ Phỉ sẽ không đưa ra cho Lô Bân một câu trả lời thuyết phục, cô chỉ hừ lạnh một tiếng:

– Lý sư muội chúng ta phải bắt sống được bọn họ, mang về nghiên cứu kỹ lưỡng!

– Ah… vậy em cẩn thận một chút, không cắt đứt đầu của họ là được rồi!

Lý Uy Nhiên chu mỏ.

Lô Bân vẫn không hề nhìn thấy có người khác đi ra, trong lòng hơi rối, nói:

– Lục Vũ Phi, cô cho rằng ta vẫn là Lô Bân của trước kia sao? Cô thực sự cho rằng mình và con nhóc kia có thể đối phó lại được ta
bây giờ?

– Con nhóc?

Lục Vũ Phỉ cười lớn.

– Lý Sư muội của ta tuy nhỏ thật nhưng nếu người coi thường nó như vậy, nó sẽ tức giận đấy!

Andariel chau mày:

– Lô tiên sinh, chúng ta mau đi thôi, con bé đó chính là kiếm vũ thần tướng Lý Uy Nhiên, chúng ta không phải đối thủ của nó
đâu…

– Cái gì!

Lô Bán sợ run lên, y nhận ra Lý Uy Nhiên đó là một trong mười hai thần tướng, sao lại nhìn giống như một nữ sinh chưa tốt
nghiệp cấp ba vậy?

Lý Uy Nhiên phồng miệng lên, rõ ràng là tức giận vì bị khinh thường:

– Lục sư tỷ, chị đến trước cửa phòng vệ sinh canh chừng nhé, để bọn chúng cho em!

Nói xong, bàn tay nhỏ nhắn của Lý Uy Nhiên liền phẩy nhẹ vài cái về phía Lô Bân, những luồng kiếm khí xanh biếc sắc bén lao
vút về phía của Lô Bân.

Lô Bân theo bản năng né đi nhưng vẫn là chậm nửa nhịp, bả vai y có rất nhiều lỗ, chảy rất nhiều máu.

– A!

Lô Bân bị đau, vội vàng đi đến bên cạnh cửa sổ “Pằng”, tiếng thủy tinh vỡ vang lên, y liền vội vàng nhảy ra khỏi cửa sổ từ trên
tầng 50 nhảy xuống!

Andariel thấy vậy cũng không ham đánh nhau mà vội vàng lao ra ngoài.

– Định chạy sao!

Lý Úy Nhiên hét lên một tiếng rồi cũng bay ra ngoài, cô dùng khinh công, đuổi theo hai người kia, trông giống như một tiên nữ
được trời phái xuống.

Lục Vũ Phi cũng không có đuổi theo, cô biết Lý Uy Nhiên có thể tự mình đối phó được, cô dùng thiết bị thông tin liên lạc với tổ
đặc công để họ xử lý cảnh hỗn loạn gây ra do vụ ẩu đả.

Lâm Dao ở trong phòng phòng tắm nghe thấy tiếng động liền mở cửa đi ra, nhìn thấy trong phòng đột nhiên có thêm Lục Vũ Phỉ,
và cửa sổ bị vỡ, cô ngạc nhiên, không nói nên lời.

Dưới bầu trời đêm, Andariel và Lô Bân rơi xuống trúng một cái bể bơi trên tầng hai mươi, “loảng xoảng”, nước bắn tung tóe sang
hai bên.

Thân thể Lô Bân đã trải qua biến đổi cho nên năng lực tự phục hồi cũng rất mạnh, bị đâm xuyên qua người như vậy cũng không
sao. Y vừa bò dậy khỏi bể bơi, liền tiếp tục chạy trốn như điện giật.

Tuy nhiên tốc độ của Lý Uy Nhiên rõ ràng là nhanh hơn hẳn, trên đường đuổi theo, đã xuất thêm vài luồng kiếm khi, đâm xuyên
qua đầu gối ở hai chân của Lô Bân.

Máu bắn tung tóe, Lô Bân đang trên đà chạy liền bị ngã lăn xuống đất, đau đớn kêu gào thảm thiết.

Andariel thấy vậy liền dứt khoát bỏ mặc Lô Bân, mình phải chạy trước rồi tính.

Tất nhiên Lý Uy Nhiên sao có thể để cho ả toại nguyện, dưới chân cô dâng lên một luồng kiểm khi mãnh liệt, thân thể đang bay
lượn trên không, dưới chân lại có kiếm khí giống như là có thêm một đôi cánh, nhanh chóng lao về phía sau lưng Andariel.

Một tia sáng xẹt qua bầu trời đêm, Andariel cảm thấy sau lưng có một luồng sát khí mạnh mẽ, lại phát hiện ra mình không thể
tránh được!

Ngàn cân treo sợi tóc!

Lô Bân đang lăn lộn trên mặt đất, thấy vậy liền chống hai tay đứng dậy, chủ động chắn ở sau lưng của Andariel!

Ầm!

Thân thể của Lô Bân bị kiếm khí, phần bụng và trước ngực bị thủng lỗ chỗ, máu bắn ra tung tóe, trên mặt và trên quần áo của
Andariel đều nhuốm đẫm máu!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.