Nghe thấy hai chữ “Mai Lâm” , cuối cùng sắc mặt Arthur có chút thay đổi, nụ cười của hắn chậm rãi biến mất, dùng hai ngón tay nhéo lớp thịt phì nộn của mình, dường như đang thả lỏng cơ bắp.
Một lát im lặng, hắn xoay người sang chỗ khác, đi đến bên quầy ba trong phòng làm việc, rót cho mình nửa chén Glenfiddich, uống cạn sạch bằng một hơi.
Mộ Tử Mặc nhìn bóng lưng Arthur, cũng không vội tiếp tục, hắn biết, Arthur đang suy nghĩ cái gì đó.
– Người tìm thấy Mai Lâm ở đâu? Arthur mở miệng hỏi.
-Điều này rất quan trọng sao?
– Trả lời ta?
Âm thanh Arthur trở nên tục tằn trầm thấp, dường như biến thành người khác. Từng lớp mỡ tròn vo quanh người khiến cho lúc này nhìn y giống như một ngọn núi.
Mộ Tư Mặc không nhịn được hít sâu một hơi, ánh mắt như tỏa sáng. Giờ phút này người đang nói chuyện, mới thật sự là Thần Thánh Chi Vương, giáo hoàng danh dự cả đời của tòa thánh, Arthur
– Ở lâu đài Gladstone phía Tây Nam nước Anh, ở đó có một làng tên là Avalon, ta nhớ người cũng đã đi qua chỗ đó.
Mộ Tử Mặc nhếch miệng cười nói:
– Dù sao các ngươi chắc cũng có qua lại riêng.
Arthur lại im lặng, đợi một lúc lâu, y khẽ thở dài một cái:
– Đã bao nhiêu năm. . . hắn vẫn ở đó.
Mộ Tử Mặc cười nói:
– Chính miệng hắn đã đồng ý với ta, sẽ giúp đỡ ta giết chết Skye Delp. Nếu người đồng ý giúp đỡ thì đúng là tốt nhất nhưng nếu ngươi không đồng ý ra tay, ta cũng có thể đưa ra điều kiện khiến người không ra tay không được.
Arthur chậm rãi quay người lại, rót tiếp một ly Scotland Whiskey, nét mặt mặt cười như không cười:
– Ta tin điều kiện có thể thuyết phục Mai Lâm, khẳng định cũng có hiệu quả với ta, nếu không thì người đã không tới tìm ta. Nhưng ta rất muốn biết, ngươi làm việc thay người khác, hay là vì chính người?
– Hừ!
Mộ Tử Mặc hừ lạnh:
– Chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Bổn vương chỉ cần giết chết Skye Delp, đánh thức vợ ta tỉnh lại, tất cả những thứ khác, đến lúc đó nói sau cũng không muộn.
– Ngươi rất thẳng thắn.
Arhur gật đầu.
Mộ Tử Mặc không quan tâm nói:
– Cho dù ngươi ở cái phố đèn đỏ của Amsetdam, cũng không có nghĩa ngươi là kẻ mù điếc, ta không cần phải nói quá nhiều với người, Arthur.
– Nếu đã như vậy. . .
Arthur đột nhiên nở nụ cười tươi ngọt ngào khiếp lớp mỡ trên mặt như dính thành một đống, hai mắt híp thành hai cái khe, tiếng cũng trở nên hơi bay bổng:
– Đợi ta hai ngày, ta đi tìm Mai Lâm ôn chuyện, hỏi ý hẳn một chút, thuận tiện. . . đi tìm kiếm của ta. Tay không tấc sắc để bị thua thì thật khó coi có đúng không?
– Kiếm của người?
Mộ Tử Mặc suy nghĩ:
– Là Dylan? Nó không ở bên người người?
– Ai, ta ném đến nơi không người nào biết rồi, cho nên mới nói đáng ghét, người xem ta thế này, áo giáp trước kia không mặc được, còn phải đặt mua một bộ chiến bào. Arthur khoát tay áo, sau đó nháy mắt nói:
– Ám Ảnh, tuy không biết người tên gì nhưng có hứng thú ở lại đây hai ngày không? Gần đây buôn bán không tốt, các cô gái của ta ở đây có rất nhiều.
Mộ Tử Mặc hừ lạnh một tiếng, không có chút hứng thú với những thứ dung tục này, đúng lên quay đầu đi:
– Sau hai ngày, bổn vương đợi các hạ cùng Mai Lâm ở Singapore.
Vẻ mặt Arthur lộ ra sự tiếc nuối, vẫn đợi Mộ Tử Mặc đi ra cửa, hắn mới nhấc nhấc chiếc quần bảo vằn màu hồng phấn, khóe miệng lộ ra một nụ cười thần bí.
Khách sạn quốc tế Hương Giang, trước khi tổ chức buổi hòa nhạc, Lâm Dao cùng cả đội của cô ở trong khách sạn năm sao này.
Sau khi hoàn thành lần diễn tập hoàn chỉnh cuối cùng mặc dù khuôn mặt đỏ bừng, Lâm Dao vẫn đầy tinh thần, vừa nói cười với trợ lý nhân viên vừa trở về khách sạn.
Bên ngoài đại sảnh khách sạn, hơn một trăm fans hâm mộ đứng đó, đang giữ bảng hò hét nhưng bị bảo vệ ngăn ở bên ngoài.
Lâm Dao cười và giơ tay gửi lời cảm ơn với các fans, sau đó đi vào đại sảnh.
– Dao Dao, tố chất cơ thể của em tốt quá, cả ngày vừa hát vừ nhảy, đến giờ còn có tinh thần như vậy.
Một trợ lý sắc mặt tiều tụy nói đầy bội phục.
Lâm Dao nhìn những nhân viên bên cạnh, ai cũng thấy buồn ngủ, trong lòng có chút ngại ngùng.
Thật ra trước đây Lâm Phi có truyền cho cô cách tập dưỡng thân luyện khí, hơn nữa cô cũng dùng một ít thuốc Lâm Phi điều chế, coi như là dùng cách khoa học và bảo vệ sức khỏe nhất để giữ sức khỏe.
Dù nhìn chỉ là một cô gái yếu ớt nhưng tố chất cơ thể Lâm Dao còn xuất sắc hơn so với nhiều vận động viên.
– Có thể là do em quá hưng phấn đấy, dù sao đây cũng là lần đầu tiên có buổi hòa nhạc lớn như vậy.
Lâm Dao cười trả lời qua loa.
Lúc này, Thái Linh đi bên cạnh nhận một cuộc điện thoại, nói:
– Chủ tịch Vương? Lúc này? Dạ dạ. . . chúng tôi sẽ qua đó. . .
Lâm Dao biết chủ tịch Vương là ai. Đó là ông chủ của công ty giải trí hợp tác với Hương Giang, cũng là nhân vật quan trọng tài trợ tổ chức buổi hòa nhạc lần này.
– Chị Thái, chủ tịch Vương sao vậy?
Lâm Dao tò mò hỏi.
Thái Linh nói:
– Đúng là vô lý, chủ tịch Vương cùng mấy chủ tịch khác đang ăn đêm, vừa hay ở nhà hàng Hòa Ngưu trên tầng mười hai, bảo em qua đó gặp mặt họ, muộn như vậy rồi, ngày mai em còn phải bắt đầu buổi hòa nhạc, làm gì có thời gian quan tâm đến họ? Chị đến đó tìm một lý do từ chối cho em, Dao Dao em không cần lo lắng, không có chuyện gì đâu.
Cái việc yêu cầu nữ ca sĩ hơn nửa đêm đến ăn đêm này, rõ ràng là có chuyện, Thái Linh với tư cách người đại diện lâu năm, hiểu rất rõ.
Nếu là nghệ sĩ bình thường, với hoàn cảnh này khẳng định chỉ ước được tham gia, vì đây là cơ hội tốt nịnh bợ mấy ông to trong ngành giải trí.
Nhưng hoàn cảnh của Lâm Dao, Thái Linh đã được thấy qua, đám người chủ tịch Vương dù có quyền thế nhưng so với gia sản giàu có của Hạ Quốc, chả là cái cóc khô gì.
Cho nên trong lòng Thái Linh cười lạnh, định tự mình đến cho họ chút thể diện, đến lúc đó cũng sẽ nói chuyện này cho Lâm Phi, Phương Nhã Nhu thưởng cho mình.
Lâm Dao cũng không phải là người mới vào nghề, nghe xong liền biết ý, cười nói:
– Cám ơn chị.
Lập tức quay về phòng Tổng thống của mình.
Không bao lâu, người đại diện Thái Linh một mình đến tầng mười hai, nhà hàng chỉ có hội viên cao quý, căn bản không có mấy người.
Thái Linh đi vào bên cạnh quầy đồ nướng Hòa Ngưu, chỉ thấy mấy người đàn ông trung niên quần áo chỉnh tề, đang uống rượu vang, ăn đồ nướng của đầu bếp Nhật Bản.
Một người đàn ông đeo kính gọng vàng nhìn thấy Thái Linh thì tươi cười có chút khẩn trương cùng thấp thỏm:
– Cô Thái, Lâm Dao đâu?
– Chủ tịch Vương.
Thái Linh cảm thấy nét mặt của chủ tịch Vương có hơi lạ nhưng không nghĩ nhiều, nói:
– Lâm tiểu thư rất mệt, nhờ tôi xin lỗi các vị, dù sao ngày mai cũng phải diễn buổi hòa nhạc. . .
Sắc mặt chủ tịch Vương vội vàng:
– Cô ấy không đến? Chuyện này. . . Thái tiểu thư! Cô lập tức gọi điện! Làm vậy là Vương mỗ tôi mất mặt rồi đấy!
Thái Linh thấy đối phương trực tiếp như vậy, cười lạnh nói:
– Chủ tịch Vương, khuyên ông không nên coi Lâm Dao tiểu thư như những nữ nghệ sĩ bình thường kia, nếu không thì, ông sẽ phải hối hận.
– Tôi. . . tôi sắp chết rồi thì còn sợ cái quỷ gì?
Chủ tịch Vương không giải thích gì mà khóc luôn.
Thái Linh sững sờ, càng thấy kỳ lạ:
– Có ý gì. . . Vương. . .
Không đợi cô nói hết lời, đột nhiên thấy đầu bếp làm đồ nướng bằng khung sắt kia, cầm lấy xiên thép trên tay hắn, căm thẳng xuống đầu chủ tịch Vương!
-A!
Thái Linh hét lên một tiếng, sợ tới mức run rẩy ngã xuống đất!
Hai mắt chủ tịch Vương trợn trắng, đầu bị đâm xuyên, máu chảy cuồn cuộn, gục xuống nền nhà.
Mặt khác mấy người đàn ông mặc đồ tây, lập tức thật kinh muốn chạy trốn.
Nhưng tên đầu bếp kia không nói hai lời, móc ra một khẩu súng giảm thanh, chĩa về phía mấy người đàn ông mà nhả đạn khiến tất cả đều ngã xuống trong vũng máu.
Thái Linh ngồi dưới đất, mới chợt thấy, người đàn ông đội mũ đầu bếp kia, đã ngã trên mặt đất trước mặt mình!
Cô nhận ra được, đầu bếp thực sự sớm đã chết! Đây là kẻ giả mạo!
– Anh. . . anh là ai? Thái Linh thấy tên đầu bếp này đi về phía cô, sắc mặt trắng bệch.
Người đàn ông cởi áo đầu bếp ra, cười tà tà với cô:
– Tôi họ Lô nhưng chắc cô không biết tôi. Yên tâm, tạm thời tôi sẽ không giết cô nhưng tốt nhất cô nên ngoan ngoãn. . . đưa tôi đi tìm em gái của Lâm Phi.
– Thưa ngài! Tôi. . . tôi chỉ là một người nhỏ bé, ngài thần thông quảng đại như vậy, có thể tha cho tôi hay không. . .
Thái Linh biết, nếu mình dẫn hắn đi tìm Lâm Dao, sau này cũng sẽ bị Lâm Phi giết chết!