Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 722: Lựa Chọn Tốt Nhất


Lòng Lâm Phi hơi thắt lại, có chuyện muốn nói? Hắn không khỏi cảm thấy lo lắng nhưng vẫn gật đầu, cùng bước vào trong phòng.

Sau khi đi vào phòng, Nhã Nhu liền đi thẳng đến bàn làm việc, sau đó lấy một xấp tài liệu trong túi ra, để lên mặt bàn.

Thấy Lâm Phi đang ngây người ra nhìn mình, Phương Nhã Nhu nghi ngờ nói:

– Anh sao vậy, đến ngồi đi!

Lâm Phi nhíu mày, những tài liệu này trông giống như báo cáo kiểm tra tình trạng của bệnh nhân:

– Nhã Nhu, em muốn nói chuyện gì với anh?

– Có một bệnh nhân có bệnh trạng hơi đặc biệt, không biết nên xử lý thế nào cho thích hợp nhất. Kỹ thuật và kiến thức về y học của anh rất cao siêu, hơn nữa, giải phẫu cũng rất giỏi, em muốn anh cho em lời khuyên. Anh hãy đọc tài liệu này trước đi, để em đi lấy phim chụp X- quang. Phương Nhã Nhu nói xong, liền đi lấy chiếc notebook, mở ảnh trong máy ra.

Lâm Phi cũng không rõ tâm trạng mình hiện giờ như thế nào nữa, còn tưởng chuyện mà Phương Nhã Nhu muốn nói với mình là chuyện gì khác, hóa ra là chuyện công việc, đúng là hắn đã lo lắng vô cớ rồi.

Tuy nhiên, chuyện này hắn tất nhiên sẽ không từ chối nên cầm bệnh án và báo cáo lên, đọc qua một lượt, rồi xem những hình ảnh trên máy tính.

– Người bệnh này mắc chứng hẹp động mạch chủ trong tim, thật ra thì là do chỗ đi ra giữa động mạch chủ ở giữa tim và tâm thất trái có một cái van bị hẹp, khiến cho máu lưu thông kém, dẫn đến suy tim!

Lâm Phi nheo nheo mắt, rất nhanh chóng đã đưa ra phán đoán.

– Còn có vấn đề gì sao?

Phương Nhã Nhu gật đầu cười cười:

– Em cũng nghĩ như vậy, vấn đề này cần phải phẫu thuật mới có thể giải quyết được, anh cảm thấy là làm phẫu thuật nào là thích hợp nhất?

– Tất nhiên là làm phẫu thuật sửa van động mạch chủ rồi!

Lâm Phi thản nhiên nói.

– Những bệnh nhân mới có mười lăm tuổi, nếu như đổi thành van nhân tạo, có để lại nhiều di chứng không?

Phương Nhã Nhu buồn bã nói.

– Thật ra thì đứa bé này là người trong gia tộc, ông nội em và mọi người đều đều rất quan tâm. Sau khi đưa đến bệnh viện quân khu, tuy có không ít chuyên gia cảm thấy nên mổ nhưng em cảm thấy vẫn còn khá nhiều vấn đề, sợ là sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của con bé, cha mẹ nó cũng không muốn mạo hiểm quá! Em cũng vừa mới đi đến Viện y học của đại học Hương Giang hỏi mấy chuyên gia, bọn họ cảm thấy rất khó giải quyết, nếu phẫu thuật thay đổi thì nguy hiểm rất cao, trong thời gian ngắn không đưa ra được câu trả lời thuyết phục.

Lâm Phi cười nói:

– Anh hiểu nỗi lo lắng của em rồi, tất nhiên phẫu thuật thay đổi thì không thể làm được, em phải dùng cách phâu thuật ross!

– Phẫu thuật ross?

Phương Nhã Nhu trợn tròn mắt:

– Cái này. . . cái này làm được sao? Không phải là rất khó sao?

– Nhưng cuối cùng vẫn phải làm thôi, không phải sao? Nếu như bệnh viện của các em không chắc chắn được, vậy thì để anh giúp một tay?

Lâm Phi nói.

– Nói thì nói vậy, em cũng biết tay nghề của anh cao nhưng phẫu thuật ross là phẫu thuật dùng lớp màng cơ giới bình thường và vận của cơ thể sống, độ khó cao. . .

Phương Nhã Nhu vẫn còn hơi do dự.

Lâm Phi nhún vai:

– Nếu là nấu cơm thì anh không dám nói nhưng làm phẫu thuật thì anh tự tin! Loại phẫu thuật này chính là đem cắt bỏ van động mạch chủ bị hẹp của người bệnh, đổi thành vận động mạch phổi, thảo phân động mạch phổi, gắn van nhân tạo vào. . . Độ khó thì cũng không quá khoa trương đâu!

– Nhưng mà. . .

Phương Nhã Nhu nói

– Như vậy không phải là vẫn muốn dùng đến van nhân tạo hay sao?

Lâm Phi nghi một chút rồi nói:

– Anh sẽ cất van động mạch chủ rồi biến nó thành van động mạch phổi, nếu tiến hành như vậy thì sẽ không cần dùng đến van nhân tạo nữa, về sau, con bé cũng sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào, không cần phải lo là sẽ phải phẫu thuật lần hai!

Phương Nhã Nhu nghe được tim mình đang đập thình thịch, người đàn ông với những kiến thức y học cao siêu kia vừa đưa ra một đề nghị về một cuộc phẫu thuật mà ai nghe cũng thấy rợn người.

– Thật là điên rồ, làm như vậy mà được sao? Nói ra, chỉ sợ là Viện y học sẽ không cho là có người có thể làm được!

Phương Nhã Nhu cau mày.

Lâm Phi bật cười:

– Nhã Nhu, em cũng là bác sĩ không phải sao?

Phương Nhã Nhu cảm thấy khó hiểu khi hắn đột nhiên hỏi vậy:

– Tất nhiên rồi!

– Nếu em đã là bác sĩ, vậy sẽ phải chọn phương pháp tốt nhất cho bệnh nhân một cách vô điều kiện, mà không bị ảnh hưởng bởi những nhân tố khác, như vậy mới là một bác sĩ giỏi chứ? Đâu cần để ý đến việc người khác có phản đối hay không?

Lâm Phi trừng mắt nhìn.

Phương Nhã Nhu nghe xong, trầm tư suy ngẫm, sau khi hết giận, nhìn Lâm Phi:

– Một người trước đây là sát thủ như anh, lại dạy em cách chăm sóc người bệnh như thế nào cho ra dáng một bác sĩ sao, không phải quá nực cười sao?

– Chính là bởi vì đã thấy quá nhiều sinh mạng yếu ớt nên mới biết quý trọng sinh mạng!

Lâm Phi cảm khái nói.

Phương Nhã Nhu trong mắt giống như có điều suy nghĩ, cuối cùng khẽ gật đầu:

– Anh nói không sai, xem trước mắt chỉ có phẫu thuật ross là sự lựa chọn tốt nhất! Dùng động mạch phổi và van động mạch phổi cấy ghép vào phần gốc của động mạch chủ, như vậy van của động mạch phổi sẽ thành van của động mạch chủ, không cần đến thuốc chống đông máu, nó sẽ thay thay đổi theo quá trình trưởng thành, bớt đi được rất nhiều tác hại. Em sẽ nói quyết định này cho mọi người trong nhà, hỏi ý kiến họ xem, em tin là nếu anh đã đồng ý giúp đỡ thì chắc chắn ông nội cũng sẽ lên tiếng khuyên bảo bọn họ giúp em.

Giống như đã trút bỏ được một gánh nặng, Phương Nhã Nhu bắt đầu đem tư liệu cất vào túi, tắt máy tính đi.

– Cám ơn anh rất nhiều, về sau này nếu có ca bệnh nào rắc rối, hay có gì khó khăn trong quá trình trị liệu em sẽ hỏi ý kiến anh. Đến lúc làm phẫu thuật, em sẽ thông báo cho anh trước!

Phương Nhã Nhu khẽ cười nói.

Nghe thấy thế, Lâm Phi cảm thấy trong lòng hơi khó chịu.

Tuy hai người vẫn nói chuyện bình thường nhưng trong lời nói của cô, vẫn lộ ra vẻ khách sáo, không hề thân mật như trước đây, không hề giống như một đôi tình nhân chút nào.

Hơn nữa, bàn chuyện công việc thế này cũng không phải là điều mà trong lòng hắn đang mong đợi, có rất nhiều lời như đang nghẹn ở cổ họng, hắn không biết phải mở miệng thế nào.

Phương Nhã Nhu lặng lẽ thu dọn tài liệu, dường như cũng không có gì để nói.

Chần chừ một hồi lâu Lâm Phi mới lên tiếng:

– Em đi rồi, mấy ngày nay, mọi người đều rất nhớ em, có chút không quen lắm!

Phương Nhã Nhu dừng động tác tay đang làm lại, quay đầu lại, vén tóc lên cười nói:

– Sẽ quen thôi, thời gian cũng chưa lâu mà!

Lâm Phi nghe xong liền hỏi:

– Em có ý gì vậy, không định quay trở lại Lâm An sao?

Phương Nhã Nhu mỉm cười nói:

– Em cảm thấy hiện giờ ở nhà rất tốt, cha mẹ cũng không thúc ép em nữa, sau khi đã nghĩ thông suốt nhiều việc, em cũng còn thấy áp lực nữa, em cảm thấy nhẹ nhàng hơn rồi.

Trong lòng Lâm Phi không khỏi lo lắng nhưng không đợi hắn lên tiếng, Phương Nhã Nhu đã đột nhiên hỏi một câu. . .

– Tô tiểu thư cũng đến chứ?

Lâm Phi hơi trầm ngâm một chút rồi khẽ gật đầu:

– Đã đến rồi!

Phương Nhã Nhu quay lưng đi, cắn chặt môi dưới, hít một hơi thật sâu, nói bằng giọng bình thản nhất:

– Vậy anh hãy đi với cô ấy đi, Hương Giang có rất nhiều chỗ để đi, em còn phải suy nghĩ để thay đổi kế hoạch điều trị dựa trên ý kiến của anh nữa. Ở đây lâu quá, em sợ là Tô tiểu thư sẽ hiểu lầm!

Lâm Phi rốt cuộc cũng không kiềm được, lao lên trước, đối diện với cô hỏi:

– Nhã Nhu, em như vậy là sao, có phải anh đã làm gì khiến em không vui?

– Chẳng sao cả, sao anh lại đột nhiên nói mình như vậy?

Phương Nhã Nhu với vẻ mặt thản nhiên, an ủi nói.

– Em không ngờ anh lại đa sầu đa cảm như vậy, thật ra trong lòng anh thích ai, em đã sớm biết rõ, bây giờ chỉ là muốn tinh thần thoải mái, buông xuôi để mọi chuyện qua mà thôi. Em cũng thật khâm phục Tô tiểu thư, anh và cô ấy có thể mau chóng đến với nhau, em sẽ chúc phúc cho hai người!

– Nhưng mà anh. . . anh không có. . .

Lâm Phi nghẹn lời, không biết phải giải thích như thế nào, thật ra hiện giờ lòng hắn đang rất hỗn loạn, không thể nói thành lời.

Phương Nhã Nhu dường như cũng hiểu ý cười cười:

– Không cần phải nói gì nhiều, em đâu phải con nít lên ba, anh cũng đâu có thề non hẹn biển gì với em đâu, em tự biết mình như thế nào, anh cũng đã nhìn rõ lòng mình, sau này chúng ta hãy sống cho tốt cuộc sống của mình là được rồi!

Nói xong, Phương Nhã Nhu duỗi hai tay ra đặt lên lưng Lâm Phi, đẩy Lâm Phi ra khỏi phòng.

– Được rồi, được rồi, anh cũng đừng có suy nghĩ quá nhiều, thời gian còn dài, một chút khúc mắc tình cảm này sẽ cũng biến mất dần thôi, có chuyện gì đợi sau này hãy nói được không? Em muốn làm cho xong công việc để ngày mai có thể thoải mái đến xem buổi hòa nhạc của Dao Dao.

Lâm Phi bị đẩy ra khỏi cửa, quay đầu lại thì chỉ thấy Phương Nhã Nhu hất tay về phía hắn một cái rồi đóng cửa lại. Lâm Phi ngây ra như tượng gỗ, cả buổi không nói câu nào.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.