Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 723: The Star Of Dawn


Sau khi đẩy Lâm Phi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, Phương Nhã Nhu quay người tựa lưng vào cửa, ngực phập phồng, khóe mắt hơi đỏ, hai bàn tay nắm chặt lại, toàn thân run rẩy. Nếu như là một năm trước, e là cô không thể bình tĩnh để thảo luận chuyện phẫu thuật với Lâm Phi. Nhưng một năm qua đi, trải qua nhiều chuyện đã khiến cô có tiến bộ rất nhiều. Từ đầu đến cuối cô luôn cố gắng thôi miên bản thân, tự nói với mình là đang làm việc chứ không phải nói chuyện tình cảm với hắn.

Cô biết đã đến lúc rút lui rồi, những ngày này, khi cô ở thủ đô đã vô cùng lo lắng, vừa muốn Lâm Phi đừng đến tìm mình mà nên dành thời gian cho người mà hắn yêu nhưng mặt khác cô lại cũng hi vọng có thể gặp được Lâm Phi.

Đến hôm nay, Phương Nhã Nhu cảm thấy, cô nên tự mình rút lui.

Vừa mới cùng Lâm Phi nói chuyện, làm phẫu thuật cũng được, không thân quen cũng được, cô cảm thấy mình cần đưa ra lựa chọn tốt nhất.

Tác thành cho tâm ý của Lâm Phi, để hắn và Tô Ánh Tuyết trở về bên nhau là hiện thực mà cô cần phải tiếp nhận.

Tuy Nhã Nhu thấy đau lòng, đau đến điên dại, dường như không thể nào thở nổi nhưng cô hiểu rõ, nếu như cô không chấm dứt sự thương nhớ này, thì sau này người đau khổ chính là cô.

Lâm Phi cũng đang đứng ngây người ở bên ngoài cửa.

Hắn cảm thấy mình như người mất hồn, giống như không có gì thay đổi nhưng lại hoàn toàn khác với trước kia.

Ngay lúc này, chuông điện thoại reo, Lâm Phi lấy lại tinh thần, đưa máy lên nhìn là của Eva, xem ra, cô ấy đã mang đồ hắn cần đến Hương Giang rồi.

Lâm Phi nhìn sâu vào cửa phòng của Phương Nhã Nhu, hắn thở dài rồi quay người đi, nhận điện thoại. . .

Hơn một giờ sau, Lâm Phi đã ngồi trên chiếc Rolls-Royce cùng Eva đi đến khách sạn nơi cử hành hôn lễ của Diệp Tử Huyên và Trần Khải Luân.

Eva cẩn thận lấy chiếc vali có khóa bảo mật màu đen chống va đập từ trong xe ra, đưa cho Lâm Phi, hơi do dự nói:

– Chủ nhân, ngài thật sự muốn tặng thứ này cho Thiên Lôi Bà hay sao?

Lâm Phi gật đầu, nhập mật mã, mở chiếc vali ra:

– Trong nhóm của chúng ta, những người có thể kết hôn không nhiều, khó khăn lắm mới có chuyện vui như vậy, tất nhiên ta phải chuẩn bị đồ thích hợp rồi, thứ này cũng không còn tác dụng gì nữa nhưng để làm quà tặng cũng không đến nỗi nào.

Lâm Phi nói rồi lấy một chiếc hộp gỗ tử đàn to bằng bàn tay người từ trong vali ra, mở hộp, xác nhận đồ vật bên trong không có vấn đề gì.

– Cũng phải, dù sao cũng là người một nhà.

Eva cười nói.

– Chủ nhân, nói cho ngài một tin tốt lành, gia tộc đã chính thức tuyên bố để tôi kế thừa vị trí tộc trưởng của gia tộc Wittgenstein, bây giờ, gia tộc Wittgenstein đã hoàn toàn thuộc về chủ nhân là một trong những tài sản của nhân rồi!

Lâm Phi cười nói:

– Sao lại là tài của tôi? Đây là của cô mà, tôi chỉ giúp cô xử lý mấy chuyện lộn xộn, đoạt lại thứ nên thuộc về cô thôi!

– Eva là người của chủ nhân!

Cô gái nói.

Lâm Phi lắc đầu cười, cũng không muốn tranh cãi với cô, đối với hắn mà nói thì tác dụng của tiền nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, có cũng được, không có cũng không được.

Nơi tổ chức hôn lễ là một khách sạn năm sao ở gần biển. Hoa tươi đã được vận chuyển từ Hà Lan đến đây, xung quanh tràn ngập không khí lãng mạn của buổi hôn lễ.

Là một nữ vương súng đạn, tài sản của Diệp Tử Huyên đủ để bù vào giá trị tổng sản lượng của vài nước đang phát triển. Tuy lúc nào cũng than nghèo kể khổ với Lâm Phi nhưng hôn lễ của chính mình, cô tiêu tiền không tiếc tay.

Toàn bộ khách sạn đã được cô bao, người bình thường không thể nào vào được, chỉ có người thân quen, bạn bè mới có vinh dự đó mà thôi.

Lâm Phi và Eva tất nhiên không gặp khó khăn gì, hai người đi thắng của khách sạn, nay đã thành phòng trang điểm cho Diệp Tử Huyên.

Cô dâu mặc bộ váy cưới may thủ công bởi một nhà thiết kế của Pháp. Tuy cái tên Thiên Lôi Bà có hơi dữ tợn nhưng Diệp Tử Huyên dù sao cũng là một mỹ nhân, lúc này đang mang thai, lại sắp kết hôn, nên nhìn rất rạng rỡ.

Bên cạnh chính là Trần Khải Luân đang ngơ ngẩn ngồi trên ghế ngắm Diệp Tử Huyên, không hề chú ý đến sự xuất hiện của Lâm Phi và Eva.

– Đạo Đao! Eva!

Diệp Tử Huyên nhìn thấy hai người vui mừng chạy đến, ôm chầm lấy Eva.

Dáng vẻ lúc này của cô đã làm sụp đổ hoàn toàn khí chất trang nhã vừa rồi của cô, bà thím điên khùng đã trở lại.

– Chúc hai người hạnh phúc, đây là quà dành cho hai người!

Eva cũng tự mình chuẩn bị một món quà, cô lấy từ tay trợ thủ của mình một chiếc hộp dài màu xanh da trời.

Bên trong hộp là một bộ đồng hồ đôi Vacheron Constantin, một chiếc đính kim cương đỏ, một chiếc đính ngọc xanh, độ lớn nhỏ của các viên kim cương được xếp vô cùng cân đối, giá trị của đôi đồng hồ này cũng phải hơn trăm triệu.

Tiền bạc đối với Diệp Tử Huyên mà nói chỉ là thứ yếu, quan trọng là tâm ý, cô cũng không khách khí trực tiếp nhận quà, vừa cười vừa kề sát mặt Eva.

– Gần đây tôi rất nhớ cô đó Eva, trước kia tôi không hiểu chuyện, từng ăn nói thất lễ với cô, tuy tôi biết là cô không để bụng đâu nhưng thật lòng tôi vẫn muốn nói một câu xin lỗi.

Diệp Tử Huyên ngượng ngùng nói.

Ý Diệp Tử Huyên chỉ chuyện trước giờ Eva đều là phục tùng mệnh lệnh, Lâm Phi bảo gì nghe nấy, cái gì cô cũng cho là chủ nhân của mình đúng.

Eva cười cười:

– Tôi hiểu mà, không sao cả, có điều, cô đúng là sắp thành hôn có khác, trước giờ cô đâu có thế này!

– Cũng sắp làm mẹ rồi, tất nhiên cũng phải hiểu chuyện hơn chứ!

Diệp Tử Huyên đắc ý xoa lên bụng mình.

Eva còn chưa biết chuyện này, vui mừng nói:

– Thật sao? Vậy thì đúng là song hỷ lâm môn, cô sắp trở thành người đầu tiên làm mẹ của Truyền Kỳ Thế Đại chúng ta rồi!

– Ha ha! Cô nói giống như là sắp có chuyện xảy ra vậy! Tôi vẫn còn lợi hại lắm!

Diệp Tử Huyên vô cùng khoái chí nhưng nhìn sang Trần Khải Luân thì mặt đang đỏ bừng, thẹn thùng.

Diệp Tử Huyên đang vui vẻ thì đột nhiên nhớ ra gì đó, quay sang Lâm Phi:

– Này, Đạo Đao, ác quỷ đại ca, người của anh cũng đã tặng quà cho tôi, anh cũng nên thể hiện một chút lòng thành chứ?

Lâm Phi nhếch miệng cười:

– Tôi biết ngay, tôi không tặng, thể nào cô cũng đòi. Đã chuẩn bị rồi, cái này tặng cho cô, mong là nữ vương súng đạn không chê, số súng ống đạn dược tôi thiếu của cô. . . coi như xí xóa nhé!

– Cái gì hả?

Diệp Tử Huyên nhận lấy chiếc hộp gỗ tử đàn, lẩm bẩm:

– Anh thiếu của tôi ít nhất cũng phải một tỷ, anh tưởng mấy thứ đó làm bằng đất sao. Một chút thế này mà đòi xóa món nợ một tỷ sao?

Trong lúc nói chuyện, Diệp Tử Huyên đưa tay mở chiếc hộp ra, sau khi nhìn thấy món đồ bên trong hộp, cô hơi giật mình, sắc mặt liền trở nên phức tạp, có chút kinh ngạc, có chút hoài niệm, có chút mê hoặc. . .

– The star of dawn?

Trong hộp là một viên đá quý to như quả trứng gà, đây là một viên đá quý tinh khiết, không lẫn tạp chất, mọi mặt của nó đều vô cùng tinh tế, viên đá quý này giống như một ngọn lửa trong suốt, thật khiến người ta rung động.

Viên đá quý này chỉ có người của Truyền Kỳ Thế Đại mới biết lai lịch của nó: Ngôi sao của bình minh (1)!

– Không sai!

Lâm Phi cười nói:

– Tôi nghĩ, vật này, với giá trị kỷ niệm của nó thì cũng đủ để bù đắp vào phần còn tôi còn thiếu cô rồi!

– Đạo Đao, anh không đùa chứ? Đây là viên Musgravite duy nhất trên thế giới, nó còn có giá trị gấp nhiều lần so với kim cương! Sao có thể dùng tiền bạc để so sánh được!

Diệp Tử Huyên cố cười, món quà này quá quý giá, quý giá đến mức cô cảm thấy tay mình đang run lên.

Đây là một viên đá quý Musgravite, vô cùng rắn, trên đời chỉ có một, được tìm thấy trong huyệt động Madagascar, theo thống kê thì toàn thế giới có chỉ có 8 viên đá quý tinh khiết, trong đó Sri Lanka là viên lớn nhất.

Tuy nhiên, đây là viên thứ chín và cũng là viên lớn nhất thật sự.

Lúc trước, khi Lâm Phi dẫn theo mọi người đi dẹp Hội nghị Hắc ám, cướp lấy tay Cai Ân, trận chiến đã phá hủy nham thạch trên vách đá và phát hiện ra quặng thô của viên đá này.

Có thể là do ông trời, một cao nhân trong Truyền Kỳ Thế Đại đã đem nó chế tác thành một viên ngọc, giao cho Lâm Phi cất giữ, như là một biểu tượng của tín ngưỡng và thắng lợi.

Lâm Phi thấy nó mang ý nghĩa, bọn họ đã ra khỏi bóng đêm, đi về hướng bình minh, được gột rửa dưới ánh mặt trời, cho nên đã đặt tên cho nó là Ngôi sao của bình minh.

Đối với những người bình thường thì đây là một bảo vật vô giá nhưng đối với người của Truyền Kỳ Thế Đại thì nó lại càng có ý nghĩa to lớn hơn nữa.

– Tiền bạc có thể mua được một thứ gì đó nhưng cũng không có giá trị, tôi thấy món quà này mới có thể thể hiện được hết tâm ý.

Lâm Phi cười nói.

Diệp Tử Huyên hơi sửng sốt, trầm ngâm nhìn viên đá trên tay, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng lắc đầu, khẽ cười, đem cái hộp đóng lại, đưa trả cho Lâm Phi.

– Đạo Đao, cảm ơn ý tốt của anh nhưng có tốt không thể nhận món quà này được!

***

(1) Ngôi sao của bình minh: Phát Hiểu Thần Tinh.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.