Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 564: Cuốn Băng Xưa Cũ


Một câu nói đó khiến đôi tay đang giơ lên của Thiên Diện run bần bật.

Hai đồng tử trong đôi mắt cô co rút lại, yết hầu giật giật, tim đập liên hồi.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh của học kỳ vừa rồi, những hình ảnh khi ở trường, từng chút từng chút khi cô tiếp xúc với Du Tiểu Phong, ngay cả một lời hỏi thăm ân cần vào buổi sáng, một giọng báo cáo lúc cô vào văn phòng, mọi thứ đều hiện lên quá đỗi rõ ràng. . .

Từng gương mặt của những đứa học trò như đang ngắm nhìn cô, nhìn cô giáo chúng yêu quý nhất giết chết một người bạn của chúng. . .

Thiên Diện chợt nhận ra, tay mình như bị đóng đinh trong không trung, không thể ra tay nổi.

Không đúng! Cô là sát thủ! Sát thủ nhận nhiệm vụ, không cần bất cứ lý do gì, ai cũng có thể giết. Nếu giết người cũng do dự thì cô chính là một sát thủ không đủ tư cách!

Nhưng rốt cục vì sao cô lại phải giết đứa bé này? Nó thật sự phải chết hay sao. . . Thiên Diện không ngừng tự vấn bản thân nhưng câu hỏi đó lại không ngừng xung đột với bản năng sát thủ trong người cô.

Nếu lần này có thất bại vậy thì cô đã không còn là cô nữa rồi. Cô là Thiên Diện, nữ sát thủ lãnh khốc, tuyệt tình nhất. Ý nghĩa sống của cô chính là giết người.

Thiên Diện không ngừng nói với chính bản thân mình, sau đó tay cô tập trung chân khí, ép bản thân mình phải ổn định trở lại. . .

Cuối cùng Du Tiểu Phong đã nhận ra, cô giáo Liễu không muốn đánh cô bé, biểu cảm của cô giáo Liễu khiến cậu bé rất sợ. Đặc biệt là nét lạnh lùng toát ra từ đôi mắt cô. Tuy cậu bé không hiểu đó là gì nhưng cậu sợ hãi theo bản năng.

Du Tiểu Phong lùi lại hai bước, run rẩy hỏi:

– Cô. . . cô Liễu. . . Cô. . . cô làm sao vậy?

Thiên Diện cắn chặt rằng, không muốn tiếp tục do dự hay suy nghĩ thêm bất cứ điều gì. Chỉ cần đập xuống thôi, mọi thứ sẽ kết thúc! Cô vẫn là Thiên Diện, cô vẫn là sát thủ!

Những thứ tình cảm dư thừa không thể lý giải này không đáng kể

Nhưng khi Thiên Diện quyết định đánh một chưởng xuống, một đồ vật to lớn xanh xanh xuất hiện trước mặt cô.

Đó là cánh tay của một người đàn ông, người đó đang cầm một quả bưởi to, lấy từ đằng sau ra.

– Cậu bạn nhỏ, nghe nói thành tích của cháu không tốt nên cô giáo Liễu đem hai quả bưởi này đến đây để biểu diễn khinh công tay không bổ bưởi để cháu thấy được sự lợi hại của cô ấy đấy.

Chẳng biết Lâm Phi đến từ lúc nào từ sau lò mặt ra, mỗi tay một quả bưởi, xuất hiện trước mặt Thiên Diện và Du Tiểu Phong.

Thiên Diện ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt. Cô không biết Lâm Phi vừa đứng ở kia, hoàn toàn không phát hiện ra. Nhưng dĩ nhiên Lâm Phi đã âm thầm quan sát cô từ lâu, nếu không hắn không thể cầm hai quả bưởi ra đúng lúc như vậy.

– Nào, nhanh lên, tay giơ cao như vậy mà không niểu diễn một chút nào sao?

Lâm Phi trừng mắt nhìn Thiên Diện, ý bảo cô mau cắt.

Du Tiểu Phong không hiểu chú này từ đầu nhảy ra, hơn nữa sao đột nhiên cô giáo Liễu không muốn đánh cậu nữa mà lại muốn dùng tay cắt bưởi? Cô Liễu còn có tuyệt chiêu đặc biệt này sao?

Hốc mắt Thiên Diện hồng hồng, ánh mắt cô nhìn Lâm Phi phức tạp. Sau đó tay phải của cô nhanh chóng bị xuống chém hai trái bưởi, ngay tức thì hai trái bưởi bị bổ làm đôi, lộ ra phần thịt bên trong.

– Hì hì, thấy chưa cậu bạn nhỏ. Cất kỹ quả bưởi này đi nhé, học kỳ sau cố gắng học cho tốt, đừng phụ sự mong chờ của thầy cô đối với cháu nhé.

Lâm Phi đem bốn phần của hai quả bưởi giao cho Du Tiểu Phong.

Mắt Du Tiểu Phong lóe sáng. Cậu bé cảm thấy cô Liễu thật lợi hại, giống hết cao thủ võ lâm trên TV. Cậu bé gật đầu thật mạnh:

– Cảm ơn cô Liễu! Cảm ơn chú!

– Ừ, ngoan lắm, thôi cháu về đi, chúng ta cũng phải đi rồi.

Lâm Phi xoa đầu Du Tiểu Phong. Cậu bé vui vẻ cười với Thiên Diện, hứa hẹn chắc chắn mình sẽ tiếp tục cố gắng sau đó liền bỏ chạy về nhà.

Đợi đến khi chỉ còn lại hai người, đúng lúc Lâm Phi định nói vài lời với Thiên Diện thì Thiên Diện đã quay đầu bỏ chạy nhanh như gió. Hắn chỉ thấy một thân ảnh phi như bay về phía rừng cây phía Tây.

Mặt Lâm Phi sầm lại, người này làm gì thế không biết, chạy còn nhanh hơn thỏ. Nhưng hắn cũng không thể làm gì khác mà chỉ có thể đuổi theo.

Hiện nay Lâm Phi đuổi theo Thiên Diện đã tương đối dễ dàng. Hai người nhanh chóng xuyên qua cánh rừng, lướt qua hai mảnh ruộng, đến thắng ngọn đồi phía Tây Nam Lâm An, nhảy lên đỉnh núi mới chịu dừng lại.

Trên đường Lâm Phi cũng không ngăn Thiên Diện lại, mặc cô chạy điên cuồng. Dường như chỉ có chạy nhanh như vậy tâm trạng của Thiên Diện mới có thể ổn định trở lại.

Đứng trên sườn núi ngắm nhìn cảnh đêm sáng lấp lánh ở phương xa, thế giới náo nhiệt phồn hoa đằng xa gần cô đến vậy nhưng lại xa cô đến thế.

Thiên Diện vứt túi xuống đất, hai đầu gối mềm nhũn, té quỵ dưới đất.

Khuôn mặt cô mê mang, hai mắt trống rỗng, bờ môi như thể đang lẩm bẩm cái gì đó.

Lâm Phi ở phía sau nhìn bóng lưng cô đơn của cô, cảm thấy không đành lòng. Hắn hiểu vì sao Thiên Diện lại phản ứng như vậy. Với cô mà nói chuyện này rất khó khăn.

– Anh đã sớm biết. . . tôi sẽ không ra tay được phải không?

Thiên Diện hỏi ngây ngốc, giọng nói phiêu diêu trong gió rét.

Lâm Phi lắc đầu:

– Không, đây là một ván cược nhưng kết quả. . . không khác với những gì tôi nghĩ cho lắm.

– Anh thật tàn nhẫn. . .

– Tôi biết.

– Anh để tôi tự tay hủy bỏ ý nghĩa cuộc sống của mình. . .

Thiên Diện chán nản nhìn tay mình còn đang vương vất mùi bưởi thơm ngát. Cô luôn quen trên ta mình có mùi máu tanh.

– Từ lúc sinh ra, tôi đã lấy việc giết người để sống. Nhưng bây giờ. . . ngay cả một đứa trẻ tôi cũng không giết được, tôi đã không còn tư cách làm sát thủ nữa rồi. Đến nay tôi chỉ là một quái vật biết giết người, ngoài việc này tôi không hiểu việc gì khác. . . Nhưng lúc này những thứ đó đã bị anh phá hủy. . .

Thiên Diện nhắm mắt lại, mặt xám ngoét.

Đột nhiên Lâm Phi từ sau bước nhanh về phía trước, một tay nắm chặt cổ áo Thiên Diện kéo cô khỏi mặt đất. Thiên Diện mềm nhũn, không thể kháng cự lại hành động thô lỗ của Lâm Phi. Cô chỉ trừng mắt, thẫn thờ nhìn hắn.

Lâm Phi nhìn khuôn mặt trầm lặng của cô. Hắn bỗng giơ tay trái lên mạnh mẽ tát xuống một cái.

– Ba!

Một âm thanh thanh thúy vang lên. Má phải của Thiên Diện hằn lên vết tay màu hồng, nếu không có chân khí điều tiết chỉ sợ má đã sưng đỏ lên.

Nhưng cho dù có như vậy khóe môi của cô vẫn rỉ ra một ít máu.

Thiên Diện ngơ ngác nhìn hắn như thể không hiểu vì sao Lâm Phi lại tát mình.

Lâm Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm cố, trán đụng trán cô, chóp mũi hai người đụng nhau, hô hấp gần như vậy thậm chí còn có thể nhìn thấy mình trong mắt đối phương.

– Cô tỉnh táo lại cho tôi!

Lâm Phi gào thét đầy tức giận, âm thanh vang vọng trong núi.

Cả người Thiên Diện như bị một cỗ sức mạnh kéo lên từ hố sâu tăm tối. Ánh mắt của cổ bàng hoàng mờ mịt, có thêm vài phân tức giận.

– Thiên Diện, cô nghe đây, không ai từ nhỏ đã có thể trở thành một sát thủ, càng không có ai chỉ có thể làm quái vật. . . Cô là một con người, một con người đang sống! Một con người có tình cảm!

– Phải, cô gặp phải chướng ngại khi có hai nhân cách, cô không phải là người bình thường! Cô không biết cười, không biết khóc, không biết thế nào là đau khổ hay vui sướng!

– Nhưng chuyện này không đồng nghĩa với việc cô không phải là người! Chỉ có điều, trong lòng cô dây đàn tình cảm đó luôn chậm chạp hơn người bình thường khác, rất khó xúc động! Nhưng cho dù chỉ là một tia run rẩy rất nhỏ nhưng nó vẫn tồn tại!

– Giống như cuốn băng cũ, không phải nó không thể phát ra âm thanh mà âm thanh nó phát ra quá yếu ớt, người khác không dễ gì phát hiện ra mà thôi.

Lâm Phi lớn tiếng la lên như thể muốn đem mỗi từ của mình khắc sâu vào nội tâm của cô gái trước mắt.

Chẳng biết từ lúc nào, hốc mắt của Thiên Diện đã ướt lên. Giọng nói của cô khàn khàn:

– Tôi. . . tôi thật sự. . . có tình cảm sao?

Đến nay cô vẫn không hiểu cái gì mới gọi là tình cảm.

Lâm Phi cười, gật đầu khẳng định:

– Dĩ nhiên, cô không cần biết tình cảm cụ thể là cái gì. Cô còn nhớ tôi đã từng nói gì với cô không, hãy dùng thân phận của cô để làm một cô giáo.

– Cô xem, hiện nay học sinh của cô rất thích cô, yêu quý cô. Mà cô cũng không thể ra tay giết học sinh của mình, đây chính là tình thầy trò hết sức bình thường.

– Còn nữa, cô giúp tôi truy tìm tung tích của quân đoàn Luyện Ngục, một mình vào căn cứ đối phương, đây chính là tình bạn giữa tôi và cô. . .

– Tình cảm của cô đơn thuần hơn bất kỳ ai, càng thâm trầm hơn bất kỳ ai. Vì sao cô lại nghĩ mình không có tình cảm chứ?

Thiên Diện ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt, nước mắt trong suốt không ngừng chảy xuống. Cô không biết vì sao mình không thể khống chế nổi nước mắt của mình, điều này không hợp với lẽ thường.

– Nhưng. . . nhưng. . . mẹ tôi đã nói một khi có tình cảm, tôi sẽ cách cái chết không xa. . .

Lâm Phi lắc đầu, cười trấn an:

– Tôi không biết mẹ cô nghĩ như thế nào nhưng tôi nghĩ mẹ cô muốn cô trở nên vô tình, vì mẹ cô sợ cô sẽ bị tổn thương. . . Khi một người cô đơn lưu lạc trong thế giới này, tình cảm sẽ là một thứ vướng víu.

– Nhưng bây giờ thì khác, ít nhất có còn có một người bạn như tôi, còn có Eva, Lôi Công Bà, Vi Vi và những người thuộc Truyền Kỳ Thế Đại cô đã từng giúp đỡ. Họ đều coi cô là người nhà. . . Cô không cần dựa vào năng lực của mình để sống trên thế giới này, không cần phong bế tình cảm của mình với thế giới.

– Bạn bè?

Trong nháy mắt, Thiên Diện liếc mắt đánh giá Lâm Phi.

– Chúng ta là bạn bè thật sao?

– Dĩ nhiên, chúng ta có thể trở thành bạn bè cả đời.

Lâm Phi ôn hòa nói.

Thiên Diện nhìn chằm chằm hắn, sợi tóc bị gió thổi lất phất qua má cô. Môi khẽ mở:

– Thế nhưng. . . diện mạo thật sự của tôi như thế nào anh cũng chưa nhìn thấy. Tôi là một người quái dị, anh sẽ không để tâm chứ?

Thấy cô không tin vào điều này, Lâm Phỉ mỉm cười nói:

– Vậy cô cho tôi xem vẻ ngoài thật sự của mình đi, chẳng phải sẽ biết tôi có lừa cô hay không sao?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.