Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 565: Tuyệt Thế


– Nhưng mẹ tôi đã từng nói bộ dạng thật sự của tôi không thể gặp người khác, xấu xí đến mức cả đời đều phải che chắn.

Thiên Diện rất do dự, từ trước đến nay cô chưa từng cho ai nhìn thấy khuôn mặt thật sự của mình ngoài mẹ.

– Nếu có xấu như vậy, được rồi cho dù cô có xấu đến đâu tôi cũng đồng ý làm bạn của cô. Điều đó chẳng phải chứng tỏ mọi lời tôi nói đều là thật sao?

Lâm Phi cười hỏi lại.

Thiên Diện suy nghĩ, chớp chớp mắt mấy cái:

– Anh nói cũng đúng, vậy đợi một lát, tôi biến trở về bộ dạng thật sự của mình.

Nói xong, như thể đã hạ quyết tâm, cô lặng lẽ quay người sang chỗ khác, tháo dây buộc tóc màu xanh ra để tóc xõa xuống lưng.

Một hình ảnh kỳ diệu xuất hiện.

Rõ ràng, Lâm Phi nhìn thấy tóc Thiên Diện đã dài ra! Thậm chí tóc cô còn trở nên đen mượt hơn.

Lâm Phi biết khả năng dịch dung của cô có một không hai trên thế giới nhưng không ngờ cô không “dịch dung” đơn giản như vậy.

Ngay cả tóc của mình cô cũng có thể tự do khống chế, biến thành bất cứ kiểu tóc, màu sắc nào, thậm chí cả độ dài ngắn cô cũng làm được.

Ôi trời. . . cảm thấy ngay cả tóc của cô cũng là giả, Lâm Phi cười khổ trong lòng.

Trên đỉnh núi, gió muộn làm lay động mái tóc của cô, thỉnh thoảng lại phất qua gương mặt Lâm Phi mang theo mùi hoa nhài nhàn nhạt, hòa cùng mùi trái cây nhè nhẹ.

Nhưng bình thường, liên quan đến một người bình thường chỉ ăn một hít hoa quả, ngay cả ngũ cốc cũng ít đụng tới, tóm lại mọi chuyện rất dễ chịu.

Lâm Phi hít sâu một hơi, cười híp mắt hưởng thụ. Hắn mở mắt ra lần nữa, lúc này Thiên Diện mới chậm rãi xoay người lại.

Đối với cô sự biến đổi nho nhỏ này lại vô cùng gian nan, như thể hai chân bị dính chặt trên mặt đất, mọi cử động đều trúc trắc, không lưu loát.

Đợi đến khi cô quay lại, tưởng chừng như đã qua cả thế kỷ.

Thật ra Lâm Phi rất muốn cười, hắn thấy cô gái này quá coi thường hắn rồi. Cảnh giới hiện nay của hắn đã sớm siêu phàm, thoát tục, không còn quan tâm hơn thua. Thật ra với hắn mà nói con người trông như thế nào, xấu xí xinh đẹp ra sao đã không còn ảnh hưởng gì.

Tầm mắt của hắn đã như hư vô, lên đỉnh võ đạo, theo bước chân của những người đi trước, phóng tầm mắt ra toàn bộ vũ trụ, đâu còn quá kích động trước vẻ đẹp của một người. Một cô gái có đẹp hơn nữa cũng sẽ phai nhòa theo năm tháng, không vì vẻ đẹp đó mà dao động. Càng không thể vì Thiên Diện rất xấu mà hắn miệt thị cô.

Vì thế hắn đã chuẩn bị tâm lý. Cho dù Thiên Diện quay lại xuất hiện trước mặt hắn với dung nhan như thế nào hắn vẫn có thể mỉm cười bình tĩnh.

Nhưng mọi thứ. . . chỉ dừng lại trước khi Thiên Diện quay người lại.

Khi đôi mắt thâm thúy, thanh tịnh, thần bí, lóe sáng như những vì sao mênh mông trên bầu trời đêm đối mặt với Lâm Phi, đầu óc của Lâm Phi chợt trở nên trống rỗng trong khoảng mười giây.

Hắn há hốc mồm, đồng tử co rút lại, hô hấp ngưng trệ, thân thể cứng ngắc như thế một kẻ ngốc đã hóa đá, ngẩn ngơ đứng đó, không hề động đậy. Mãi đến mười mấy giây sau, hắn mới nghe thấy tiếng trái tim mình nhảy dựng lên!

Hắn giống như một chàng trai chưa có nhiều kinh nghiệm sống, đang phải đối mặt với cô gái mình đơn phương yêu mến mười mấy năm trước. Hắn căng thẳng giật yết hầu, tim đập thình thịch, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Lâm Phi thấy mặt mình nóng ran, máu sôi trào, ngay cả mắt hắn cũng muốn nổ tung, hooc môn điên cuồng bùng nổ, toàn thân đổ mồ hôi hột.

Cuối cùng hắn nhận ra mình không thể tiếp tục nhìn khuôn mặt này nữa. Hắn kìm lại cảm xúc, xoay người mạnh mẽ, quay lưng lại với Thiên Diện há mồm thở dốc.

Lâm Phi giơ tay ôm ngực, nơi ấy không ngừng phập phồng, ngay cả cơ bắp cũng trở nên run rây.

Thấy Lâm Phi nhìn thấy khuôn mặt mình xong liên quay người đi như thể chạy trốn. Cuối cùng mắt cô đã toát lên sự mất mát và ảm đạm vô cùng.

Tuy đã sớm đoán được nhưng phản ứng của Lâm Phi cũng khiến cô vô cùng khó chịu.

– Tôi đã nói rồi. . . tôi rất xấu. . .

Đây là một giọng nói hoàn toàn xa lạ, linh hoạt, kỳ diệu như cây xanh trong núi, ấm áp như nắng sớm mùa xuân, tinh khiết như tuyết trắng trên đỉnh núi. Mỗi âm thanh đều vô cùng hấp dẫn, như muốn nắm bắt trái tim con người.

Khi mấy câu nói ẩn chứa sự tuyệt vọng truyền vào tai Lâm Phi, hắn thấy trái tim mình như bị vỡ nát.

– Không! Không phải!

Lâm Phi cuống quýt giải thích. Hắn không ngừng lắc đầu, chỉ sợ Thiên Diện hiểu lầm.

– Anh không cần an ủi tôi. Tôi hiểu mà.

Lâm Phi dở khóc dở cười, hắn gấp đến điên mất. Hắn dùng toàn lực chân thành nói:

– Tôi không dám nhìn cô. . . không phải vì cô quá xấu. . . mà là. . . vì cô quá đẹp. . . ngoài cả sức chịu đựng của tôi. . .

Khi nói xong câu này, Thiên Diện ở phía sau bỗng ngây ngẩn cả người, như thể đang phán đoán xem những gì Lâm Phi nói là thật hay giả. Cuối cùng cô thấp giọng, hoài nghi hỏi:

– Thật. . . thật sao? Tôi không xấu sao?

Lúc này cuối cùng Lâm Phi đã ổn định được cảm xúc. Hắn để đầu óc mình hạ nhiệt, khôi phục lại suy nghĩ một cách rõ ràng. Không biết đã bao lâu rồi hắn mới lại mất kiểm soát như thế này.

– Cô hãy nghe tôi nói.

Lâm Phi còn chưa dám quay lại nhìn cô. Hắn chỉ có thể quay lưng lại với cô mà nói:

– Ông cha ta có câu, “phương bắc có giai nhân, tuyệt thế đơn độc, khuynh quốc khuynh thành. . .”

– Trước đây tôi vẫn luôn cho rằng câu thơ này nói hơi quá, vẻ ngoài của một cô gái cho dù có đẹp đến thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là một cô gái có hai mắt, một mũi, một miệng mà thôi, có thể khác biệt đến đấu cơ chứ. Tuy một cô gái có đẹp đến đâu nhưng cũng không thể khiến cho nước mất nhà tan.

– Nhưng hôm nay nhìn thấy cô, tôi đã hiểu. . . Đây không phải là những lời nói hươu nói vượn. Một cô gái đẹp đến một mức nhất định có thể khiến người ta điên cuồng, không có cách nào kháng cự nổi. . .

Lâm Phi nói ra những suy nghĩ từ tận đáy lòng. Giờ phút này, hắn cũng không dám tin tu vi của mình suýt thì thất thủ trước vẻ ngoài của một người con gái.

Thiên Diện si ngốc nhìn hắn. Từ nhỏ đến giờ cô luôn cho rằng mình là một quái vật xấu xí. Lần đầu tiên nghe một người đàn ông miêu tả về ngoại hình của mình, cô lại được tán dương là một mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, còn khiến người đàn ông trước mặt rung động đến vậy. Quả thật điều này khiến cô rất bất ngờ.

Điều này khiến cô cho dù có được khen nhưng cũng không đỏ mặt, không kích động, chỉ thẳng thắn nhìn Lâm Phi, tỏ vẻ ngạc nhiên.

Tuy nhiên, cô không thể không thừa nhận, tâm trạng của mình không tệ chút nào.

– Vậy anh quay lại đây, nói cho tôi biết anh không gạt tôi.

Thiên Diện yêu cầu.

Lâm Phi hít sâu mấy hơi, nuốt nước miếng rồi quyết định quay người lại lần nữa, mỉm cười nhìn Thiên Diện.

Lại đối mặt với cô, cuối cùng Lâm Phi đã có thể khống chế được chính mình, không kích động thái quá như lần đầu tiên.

Nhưng Lâm Phi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Diện. Dường như đôi mắt của cô có thể hút linh hồn của con người vào sâu trong đó khiến con người ta ước gì mình được hãm sâu trong đó, mãi mãi không thoát ra ngoài.

Thiên Diện thấy Lâm Phi không giống như thể đang ghét bỏ khuôn mặt mình, nên cuối cùng cô đã tin tưởng lời hắn nói.

– Anh thích không?

Thiên Diện bình thản nói:

– Vẻ ngoài của tôi .

Lâm Phi nhếch miệng cười khổ:

– Tôi nghĩ, đừng nói là đàn ông cho dù là phụ nữ cũng không thể nói không thích vẻ ngoài của cô.

Thiên Diện nghe vậy đôi mắt khẽ lưu chuyển, khóe miệng mấp máy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi như thể có một chút vui vẻ xẹt qua.

Nhưng sự thoáng qua đó lại khiến tâm hồn Lâm Phi ngẩn ngơ.

– Vậy từ nay về sau. . . tôi có thể xuất hiện với bộ dạng thật sự của mình không?

– Tuyệt đối không!

Lâm Phi vội vàng chặn đứng đề nghị của cô.

Dĩ nhiên Thiên Diện thấy rất khó hiểu. Cô yên lặng nhìn hắn.

Lâm Phi thành khẩn nói:

– Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mẹ cô lại nói cô rất xấu xí, không thể dùng diện mạo thật để đối mặt với thế giới này.

– Vì sao?

Thiên Diện không hiểu nổi, chẳng lẽ quan niệm về cái đẹp của mẹ mình khác người hay sao?

Lâm Phi thở dài:

– Cô không hiểu được đâu. Nếu cô xuất hiện với vẻ ngoài này sẽ tạo nên một cơn chấn động! Cho dù gây ra chiến tranh thế giới tôi cũng không lấy làm lạ. . .

– Tôi nghĩ, mọi người đàn ông có quyền thế đều sẽ nghĩ cách để tiếp cận cô, chiếm cô làm của riêng. Lúc đó cô sẽ như một chú dế nhỏ lạc vào giữa đàn sói, không thể sinh sống một cách bình thường.

– Trừ phi cô vĩnh viễn ẩn mình trong bóng tối, không gặp bất kỳ ai. Nếu không vẻ ngoài của cô sẽ khiến vô số người xem cô như mục tiêu theo đuổi của họ.

– Mẹ của cô biết rõ, dung nhan của con gái mình chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi. Vì thế để bảo vệ cô, mẹ cô mới cố ý nói rằng cô rất xấu. Cô hiểu không. . . giống như vì để cô không bị vướng víu vào chuyện tình cảm, cô cần bỏ qua tình cảm. Đó là một đạo lý.

Lâm Phi còn một số lời chưa nói. Ngay cả người có cảnh giới như hắn cũng suýt chút nữa thì mất khống chế, những người quyền quý tầm thường kia mà thấy Thiên Diện có lẽ họ sẽ điên cuồng, dùng mọi thủ đoạn tồi tệ nhất để có được cô.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy hắn sẽ không dám tin dung nhan của một người lại có uy lực lớn đến thế.

Mỗi một chi tiết nhỏ trên khuôn mặt của cô đều vô cùng hoàn mỹ, như thế chúng được sinh ra để thu hút ánh mắt mọi người.

Đây cũng là lý do vì sao Lâm Phi lại không hề nghi ngờ nguyên nhân từ con người Thiên Diện. Không thể có một cô gái nào trên thế giới có được dung mạo như thế này. Nếu có thì ai sẽ không biết, ai lại không hay được cơ chứ?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.