Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 715: Báo Phấn Hồng


Về đến nhà, sau khi dùng xong bữa tối, Lâm Phi đến phòng thí nghiệm. Đang định liên lạc với Eva để giao một việc thì hắn phát hiện Eva chủ động gọi tới tìm.

– Chủ nhân.

Eva mặc lễ phục màu xám bạc, hoa văn kim cương, trang điểm đơn giản mà cao quý, như là vừa tham gia buổi tiệc nào đó, vội vã trở về chỗ ở. . .

Lâm Phi liếc nhìn cô gái giúp việc của mình, nói:

– Đã xảy ra chuyện gì?

Eva cảm thấy có chút khó hiểu, nói:

– Tối nay là buổi tiệc giao lưu chính trị và thương nhân của ngân hàng đầu tư châu Á nhưng vừa nói xong một vài chuyện với hai vị thủ tướng chính phủ, phát hiện túi của em bị mở ra. Kết quả. . . em phát hiện ở bên trong có. . .

Nói tới đây, nét mặt của cô gái cảm thấy vô cùng khó hiểu đồng thời lấy ra một thứ bằng da động vật màu vàng nâu, đặt trước camera.

Mới nhìn như là một tấm da dê, trên mặt có chữ viết như gà bới, hơi giống như một phong thư nhưng chữ tiếng anh duy nhất có thể đọc hiểu được là một tên người: Scalpel.

– Chủ nhân, Eva tài năng thấp kém, thật sự không hiểu những ký hiệu này, chắc em sẽ chuyển cái này cho chủ nhân, chủ nhân có thể có đầu mối gì đó?

Ánh mắt của Lâm Phi hơi thay đổi, sau khi xem xong liền nói:

– Em lập tức thiêu tấm da dế này đi, không được để người khác phát hiện.

Eva hơi sửng sốt nhưng cũng không dám hỏi nhiều, nghiêm túc gật đầu:

– Vâng, chủ nhân!

– Chuyện này không có ai khác biết chứ?

Lâm Phi lại hỏi.

Eva gật đầu:

– Em rất cẩn thận, sau khi lên nhìn ở phòng vệ sinh, liền đi ra, không có ai biết.

– Thực ra không sao cả, bị người khác nhìn thấy cũng không có chuyện gì nhưng em vẫn phải thiêu nó đi. . .

Lâm Phi híp híp mắt, sau khi im lặng một lúc, nói:

– Tôi có một việc khẩn cấp khác, em giúp tối xử lý một chút.

– Xin chủ nhân phân phó. . .

Eva rất vui mừng vì cuối cùng Lâm Phi lại giao việc cho cô xử lý.

Lâm Phi cẩn thận giao nhiệm vụ cho cô, còn việc tấm da dê, dường như chưa từng có.

Khu vực Wallen, Amsterdam, Hà Lan.

Theo màn đêm buông xuống, khắp nơi đều là những ngọn đèn màu đỏ, từng người phụ nữ phương Tây ăn mặc hở hang phô bày những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể, đứng trước tủ kính, trên đường cái mời chào khách hàng.

Ở quốc gia cởi mở này, công nghiệp tình dục là hợp pháp, chỉ vì kinh tế Châu Âu ngày càng suy giảm, mà những người phụ nữ làm nghề đang có nguy cơ phải bỏ nghề.

Chẳng qua cũng may có gần ba mươi phần trăm khách du lịch đến Hà Lan, đều sẽ đi một vòng tham quan nơi đây, nên cũng có thể giảm bớt nguy cơ thất nghiệp của phụ nữ.

Những lúc vắng khách du lịch, mà gặp được khách hàng đẹp trai “chất lượng cao” , đó chính là việc hạnh phúc nhất.

Simi ba lăm tuổi, là người phụ nữ lai Hà Lan với Ireland, cô là một trong những cô gái nổi tiếng của căn nhà treo biển “Hỏa Hoa” , lúc này cô đang theo dõi một người đàn ông cao lớn đẹp trai đi về hướng cửa hàng của các cô.

Người đàn ông này tóc đen nhánh, da trắng, mày kiếm, mặc áo gió màu đen nhìn có chút gì đó tà khí. Nhưng cho dù không trả tiền, cô cũng đồng ý “hầu hạ” một lần.

– Anh chàng đẹp trai, ánh mắt anh rất đẹp, hoan nghênh đến với Hỏa Hoa.

Simi bước tới, lượn một vòng quanh người đàn ông, đồng thời phát cả một chiếc khăn nồng nặc mùi nước hoa vào mặt đối phương.

Chẳng qua người đàn ông cũng không có ý động đến, hờ hững đi vào bên trong. Trong phòng khách tráng lệ, không thiếu các cô gái nhìn về phía hắn.

– Thưa ngài, chắc ngài đến đây lần đầu, hãy để tôi đưa ngài làm quen với vài người trước. . .

Không đợi Simi lôi kéo, người đàn ông này lại khoát tay cắt đứt lời của cô.

– Tôi tìm ông chủ của các cô.

Người đàn ông dùng giọng Hà Lan chuẩn nói chuyện.

Simi sửng sốt một chút, nghĩ thầm chẳng nhẽ là người hợp tác quảng cáo, liền xin lỗi:

– Xin lỗi nhưng thưa ngài, ông chủ của chúng tôi không ở đây, ông ấy vừa đi Brussels.

Người đàn ông hơi nhếch mép:

– Tôi không phải là người ngu ngốc các cô có thể lừa gạt, ông chủ của các cô ở trong phòng làm việc. Tôi nói để ông ta nghe thấy, không phải đang hỏi ý kiến của các cô.

Simi biến sắc, có chút kinh ngạc, quả thực cô đang nói dối, vì ông chủ của họ có dặn, hợp tác làm ăn cái gì cũng không tiếp, vì họ không thiếu tiền.

Trên con đường này, có khoảng tám cửa hàng, đều là sản nghiệp của ông ấy, có thể nói, ông ấy là thổ địa của nơi này, thủ hạ khoảng hơn hai trăm cô gái.

Một vài tên lưu manh ở đây còn đặt cho ông ấy một biệt danh là “Bảo Phấn Hồng” , vì ông chủ của các cô có chút “cổ quái” . . .

– A ha ha ha. . .

Có tiếng cười chói tai của một người đàn ông nghe hơi rợn tóc gáy vọng từ lầu hai xuống. Thậm chí khiến người ta có cảm giác sợ nổi da gà.

Theo sau đó, một người đàn ông béo ăn mặc xa xỉ nghênh ngang đi xuống. Khuôn mặt mập mạp đầy dữ tợn, mặt trắng không lâu, hai má đỏ như quả anh đào bắt mắt.

Mà dáng người cũng béo như quả dưa hấu, nhìn ngực như hai quả bóng, không biết là đàn ông hay đàn bà.

Quan trọng là quần áo của ông ta, áo thắt lưng bảo vằn hồng phấn bó sát người, lộ ra hai cánh tay đầy thịt, dưới không chỉ tất chân màu hồng nhạt, mà còn đi đôi giày cao gót bảy phân. Không hiểu đôi chân đầy thịt làm sao nhét vào được.

Nghiện hóa trang hoàn toàn, còn là nghiện nặng.

Nói tới người này có hai chữ để hình dung là “buồn nôn” , bốn chữ để hình dung là “vô cùng buồn nôn” .

Chẳng qua các cô gái nơi này dường như cũng sớm quen sự cổ quái của ông chủ, cả một đám vui vẻ cung kính chào hỏi.

Bảo Phấn Hồng phất tay với các cô gái, sau đó đi đến chính giữa cầu thang, vẫy tay với người đàn ông áo đen:

– Đến đây, cậu có thể tìm được tôi ở đây, chắc cũng tốn nhiều công sức. Đến phòng làm việc của tôi nói chuyện.

Người đàn ông áo đen không có cảm giác gì với cách ăn mặc của người béo “buồn nôn” này, cũng không có ánh mắt khinh bỉ, thậm chí còn nhìn như đang ngắm.

Dưới ánh mắt hiếu kỳ và đáng tiếc của các cô gái, người đàn ông áo đen đi vào văn phòng.

Sau khi cửa phòng làm việc khóa lại, Bảo Phấn Hồng cười khanh khách, hỏi:

– Cậu gọi. . . là cái gì? Aiz, hình như tôi vẫn không biết được tên thật của gọi cậu là Ám Ảnh. A. . . đây là lần đầu tiên tiếp xúc gần như thế. Câu đúng là đời thứ hai của Huyết tộc sao? Lần đầu tiên thấy được một Huyết tộc có thực lực như cậu.

Mộ Tử Mặc nhếch miệng cười lạnh, thản nhiên ngồi lên sofa:

– Arthur, theo lý, ngươi là kẻ thù nợ máu của Huyết tộc ta từ trước đến nay, quá nhiều con cháu của ta, đều chết thảm vì ngươi.

Arthur, đúng là tên thật cảu Bảo Phấn Hồng, không phải là tên giả của hắn ở Amsterdam.

Sau không ít ngày tìm kiếm, rốt cuộc theo một vài manh mối y có, Mộ Tử Mặc đã tìm được vương giả thứ hai thành danh trong tứ đại vương giả, Thần Thánh Chi Vương!

– Aiz, nói đến những chuyện cũ năm xưa làm gì, tôi đã không còn mặn mà gì nữa rồi.

Arthur che miệng cười cười, rất xin lỗi nhưng lại rất ân cần hỏi:

– Cậu uống chút gì không? Tôi không có máu người, đoán chừng cậu cũng không uống máu của mấy con chó lòng vàng tôi nuôi. Hay tôi lấy cho cậu một chút Lafite năm 1982? Đương nhiên phải trả tiền, tôi biết Huyết tộc các cậu có tiền.

Mộ Tử Mặc lắc đầu:

– Ta không tới tìm người nói chuyện phiếm, ta nhận ủy thác của người khác, tới tìm người giúp một việc. . .

– Có nhà nào muốn mở tiệc, định tìm vài cô gái sao? Nếu bao vé máy bay, tôi có thể giảm 20%! Hai mắt Arthur tỏa sáng, còn nháy mắt khiêu khích.

– Không phải. Mộ Tử Mặc hờ hững phủ nhận.

– Vậy thì là hợp tác quảng cáo? Cái này có chút khó xử lý, chúng tôi có hợp tác lâu dài với. . .

Mộ Tử Mặc không muốn nghe hắn nói vớ vẩn, trực tiếp mở miệng:

– Giết Skye Delp!

Arthur dừng lại một chút, nét mặt cợt nhả hơi cứng lại nhưng rồi nhanh chóng bật cười “khanh khách” :

– Cậu thật sự là biết nói đùa, đã bao nhiêu năm tôi không cầm đến kiếm rồi, thượng đế cũng sớm quên tối ở cái nhà vệ sinh công cộng nào rồi. . .

– Cậu còn không giết được Skye, sao tôi là đối thủ của hắn được. Chém giết nhiều rất mệt, cậu dùng nước hoa sao? Tôi giới thiệu cho cậu một thiết kế của chính tôi? Khách của tôi ở đây đều rất thích đấy. . .

Mộ Tử Mặc cũng không quan tâm lời nói lảng tránh miễn cưỡng của Arthur, mà lên tiếng một cách thong thả ung dung:

– Ta biết người sẽ không để ý đến lời của ta nhưng muốn mời người cùng Mai Lâm giúp đỡ giết chết Skye, đương nhiên sẽ không dám đến nếu không có cái gì dựa vào. . .

– Nếu như có thể, phiền người hãy bỏ lớp mặt nạ ngụy trang, nghe ta nói hết, có lẽ. . . ngươi sẽ giống Mai Lầm, đồng ý giúp ta một tay. . .


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.